Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 899: Kết phiên ngoại 1

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Như trong tưởng tượng, vẫn là cô ấy, nữ diễn viên, người kiếm được nhiều tiền hơn.
Hai người bật cười, bởi vì người nhà họ hàng của Đường Chính Viễn quá nhiều, anh ấy cũng đã đặt phòng của khách sạn Helen 5 sao siêu sang cho hôn lễ này.
Các đồng nghiệp của Đường Chính Viễn thì thào với nhau: "Chúng ta cho tám trăm làm quà, cái này là anh ta phải mất có đúng không?"
Từ trước đến nay giữa các đồng nghiệp của họ vẫn luôn luôn là con số này.
"Tiểu Đường nói dựa theo phong tục, nhưng có điều...... cậu thấy đó, tên kia là cái gì mà năm ngoái đã có được nữ hoàng của bộ phim Trần Linh phải không?"
"Đó hẳn là bạn của nhà gái, tôi cũng thấy thần tượng của con gái mình, cô nghĩ tôi có nên đi xin chữ ký không..."
"Cậu nên dẫn con gái của cậu đến đây"
"Nếu cô ấy mất kiểm soát và hét lên, tôi không thể dậy nổi mất.....
Họ đang nói rất nhiều về vấn đề này, và một số người trong ngành giải trí đến dự đám cưới của Khương Việt cũng đang được bàn tán rất nhiều.
"À không... Khương Việt không phải gả cho cảnh sát sao?"
"Đúng vậy, yêu lâu hơn mười năm, nhìn thấy thế nào...... khụ khụ, tiền bối của trụ sở chúng ta tới"
"Cái này... cái này, Khương Việt cũng không có nói rõ lai lịch!"
"Cậu thật là ngớ ngẩn, chúng ta biết chị ấy bao nhiêu năm nay, chị ấy thật sự không có... Chẳng lẽ là nam phụ...
"Khặc khặc!"
"Cô đừng nói bậy, nhìn cô gái nhỏ chạy nhảy tứ tung kia không phải là con của công ty Thái Tử chúng ta sao?"
"Cô đỡ tôi lên một chút, cho phép tôi chậm rãi lại......
Mà lúc này, xe cưới của Khương Việt cũng đi vào khách sạn, cô vào phòng nghỉ sửa sang lại một chút, chuẩn bị hành lễ.
Đường Chính Viễn nắm tay Khương Việt nói: "Em đừng căng thẳng"
Khương Việt hít vào thở ra: "Làm sao em có thể không căng thẳng được chứ!"
Gõ, gõ, gõ, gõ cửa.
Cửa được mở ra, cô bé mười ba, mười bốn tuổi nghịch ngợm nháy mắt cười: "Anh họ và chị dâu, xem ai đang ở đây, ông bà nội ơi......"
Khương Việt thì thào nói: "Em luôn nghĩ em họ của anh trông rất quen...."
Cô lẩm bẩm một câu, chỉnh lại quần áo, lộ ra nụ cười đắc ý mà ngẩng đầu: "Cô cô....."
Lời nói của cô nghẹn ở cổ họng, cô nhìn người ở cửa, gần như không thể tin được, toàn thân run lên, "Ơ ơ ơ......
Bảo Châu kéo Bảo Sơn vào cửa cười, "Đã lâu không gặp!"
Thật sự là lâu lắm rồi!
Đã qua nhiều thập kỷ.
(Chú thích: Ngôi ba của một số nhân vật như: Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Linh, Tế Ninh,.... sẽ được thay đổi vì các nhân vật đều đã lớn tuổi.)
Đám cưới của Khương Việt diễn ra rất hoành tráng, cô ấy có nhiều bạn bè trong giới, tương tự như vậy, gia đình của Đường Chính Viễn cũng có nhiều người thân ở bên.
Điều mà Khương Việt không ngờ tới là dì của Đường Chính Viễn lại chính là Điền Bảo Châu. Mặc dù Tiểu Bảo Châu bỗng chốc trở thành Đại Bảo Châu, Khương Việt vẫn nhận ra cô ấy ngay lập tức. Ba tháng trước, Bảo Châu vẫn còn là một cô gái mới lớn, nhưng bây giờ thì đã giống như có một vài dấu hiệu của tuổi tác.
Lần đầu tiên Khương Việt nhìn thấy Bảo Châu, cô ấy đã bị sốc bởi vẻ ngoài của cô.
Còn cái nhìn thứ hai, thật muốn cảm khái theo năm tháng vẻ đẹp này không bao giờ mất đi, điều này thật sự rất đúng.
Cô ấy thực sự không thể đoán được tuổi của Bảo Châu bây giờ, nếu như là đầu những năm sáu mươi là có thể, nhưng nhìn thoáng qua như vậy thì chắc chỉ tầm bốn mươi mấy tuổi, hoặc nhiều nhất là cô ấy cho người ta cảm giác của một vẻ đẹp dịu dàng. Khương Việt nhéo nhéo mình, cô ép mình phải bình tĩnh lại.
Bảo Châu tiến lên, nhẹ nhàng sửa sang lại phần trang điểm của Khương Việt nói: "Chị phải thật hạnh phúc nhé." Giọng điệu quen thuộc này, không cần phải nói thì Khương Việt cũng biết tuyệt đối không thể sai được. Cô lập tức đỏ mắt: "Chị có đi tìm em, nhưng không thể tìm thấy..."
Cô nhìn thấy tờ giấy ở nhà thuê, sau đó lên núi tìm người, nhưng hang gốc đã biến mất hoàn toàn.
Mấy năm nay cô ấy chỉ đi qua đó một lần, và cũng không theo dõi thêm bất cứ điều gì nữa. Đến lúc này cô mới phát hiện ra rằng nó đã thực sự biến mất.
Trên tờ giấy có ghi một ngày tháng, cô vội vàng tìm kiếm trên Internet để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra ở Cát Tỉnh vào thời điểm này, chỉ biết được rằng có một hôm ở đó có một trận mưa thiên thạch.
Cô không biết chuyện này có phải là nguyên nhân dẫn đến sự biến mất của hố sâu thời gian hay không, lúc đó cô thực sự rất bối rối. Hơn nữa, cô có thể thấy rằng Bảo Châu và những người khác không có cơ hội để thông báo cho cô và không thể để lại lời nhắn.
Rốt cuộc thì cô không thể biết được hố sâu thời gian đó đã biến mất hoàn toàn từ khi nào.
Chỉ có thể đợi đến lúc cô và Bảo Châu cùng sống trong một thời đại mới có thể gặp được nhau, nhưng sao Bảo Châu lại không trực tiếp gặp mặt. Thật sự phải để cho Khương Việt lo lắng rất nhiều rồi.
Đó chính là một bất ngờ.
Cô không ngờ rằng Bảo Châu sẽ là người thân của Đường Chính Viễn.
Cô bước tới, ôm chầm lấy Bảo Châu: "Thật vui khi được gặp lại em" Khương Việt rất muốn cùng Bảo Châu nói về rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng lúc này.....
1008 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận