Cô ngẩng đầu nhìn khắp nơi, nhưng hình như không thấy có gì bất thường.
Cô gái nhỏ lặng lẽ ôm lấy cánh tay Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú nhỏ giọng hỏi: "Con bị làm sao vậy?"
Bảo Châu dù không bị say xe nhưng tại sao lại cứ cảm thấy không thoải mái.
Bảo Châu do dự một lát, cuối cùng cô im lặng không nói gì cả.
Có lẽ vì tim đập nhanh, Bảo Châu rất hồi hộp, căng thẳng thần kinh, nhưng chỉ một lát sau cảm giác này đã biến mất. Mặc dù cảm giác này đã biến mất, Bảo Châu vẫn còn rất hồi hộp.
Một ngày hai lần, tim đột nhiên đập nhanh, tâm trí rối bời, tình cảnh như vậy chưa từng xảy ra trước đây. Cho dù là ngay lúc thi, Bảo Châu cũng chưa từng có cảm giác như vậy!
"Bảo Châu?" Bảo Sơn và Bảo Châu có thời gian ở cùng nhau lâu nhất, cùng nhau lớn lên, cùng nhau đi học, lúc nào cũng ở bên nhau, nhìn Bảo Châu như vậy, cậu bé thật sự lo lắng, thấp giọng hỏi:
"Em lại cảm thấy không thoải mái sao?"
Bảo Châu nhẹ nhàng gật đầu, dịu dàng nói: "Em cũng không biết mình bị làm sao nữa, bản thân cứ có cảm giác sợ hãi"
Bảo Sơn nhíu mày, cậu bé ôm lấy em gái, nói: "Không có chuyện gì đâu, không sao mà, có anh ở đây"
"Chị ơi, em cũng sẽ bảo vệ chị Bảo Châu khẽ cười, nói: "Được thôi.
Thích Ngọc Tú nhìn dáng vẻ con gái, do dự một lát rồi nói: "Hay là đêm nay không ở lại đây nữa, chúng ta về nhà đi"
Nhưng Bảo Châu vội vàng lắc đầu, nói: "Mẹ ơi, con không sao, bây giờ đã đỡ hơn rồi"
Khó lắm mới được một lần đến đây, Bảo Châu cũng không muốn phá hủy bầu không khí vui vẻ của mọi người, cô nói: "Con thật sự không có chuyện gì đâu, con không sao mà.
Cô ngẩng đầu, vẻ mặt tươi cười, nói: "Đi thôi, đi tắm rửa một cái, buổi tối chúng ta tìm một bộ phim hay để xem đi"
"Dạ!"
Mọi người bật cười, Thích Ngọc Tú xoa đầu con gái, ôn nhu nói: "Mẹ nghĩ chúng ta nên về nhà đi. Tiểu Bảo Nhạc cũng rất hiểu chuyện: "Em cũng nghĩ là nên về nhà, chị à mau về nhà thôi."
Bảo Châu thấy ánh mắt quan tâm của người trong nhà, nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Được thôi, tối nay chúng ta hãy lập tức về nhà.
Cô chủ động nói: "Con còn muốn mua rất nhiều đồ."
Thích Ngọc Tú liếc nhìn cô: "Còn có thể thiếu phần con sao? Chúng ta còn phải đi siêu thị mua đồ.
Con cho rằng một chút đồ như vậy mà đã trở về sao?"
Bảo Châu nhìn vào cái túi nhựa hồng trắng xanh trong tay bọn họ, bọn họ đã mua hai túi, như thế mà vẫn còn...... thiếu sao?
Đương nhiên là còn thiếu đối với nhà bọn họ, nhà bọn họ và nhà người khác không giống nhau.
Cả nhà họ đến siêu thị, Thích Ngọc Tú tới đây nhiều lần nên đã nắm rõ, trước tiên chuẩn bị một cái bao tải chắc chắn, như thế không cần phải mua túi nilon!
Mua củi, gạo, mắm, muối, tương, giấm, trà, lúc này Thích Ngọc Tú tiêu tiền cũng không cần tính toán nhiều, chỉ cần có thể mua là phải mua nhiều một chút.
Cái này không phải là Thích Ngọc Tú khoa trương, mà là Bảo Châu muốn đi học trong huyện, không có Bảo Châu thì cô không có cách nào tới đây được.
Tuy nói là mỗi tuần Bảo Châu đều về nhà nhưng chỉ có một ngày, cô cũng muốn để con nghỉ ngơi nhiều thêm một chút. Cho nên từ khi Bảo Châu đi học, mỗi lần đi cô đều mua rất nhiều. Thích Ngọc Tú cứ nhắc nhở mấy đứa con: "Chúng ta mua mấy thứ này, ít nhất có thể sử dụng hơn nửa năm, lần sau chờ các con nghỉ hè, chúng ta lại đến đây" Một lần đi này lại mua đồ dùng đến khi nghỉ hè, mấy đứa nhỏ nghe xong lập tức trề môi.
"Mẹ ơi nếu vậy trong nhà còn nhiều tiền không?" Thấy có vẻ đã mua rất nhiều đồ nên Bảo Châu hỏi.
Thích Ngọc Tú: "Còn gần ba ngàn vẫn đủ để dùng. Nếu không đủ mẹ sẽ bán ít thổ sản vùng núi.
Bình thường cô đều chuyển qua lại như vậy cho nên cũng cảm thấy không có vấn đề gì. Nhưng Bảo Châu lại nói: "Tức là hôm nay ra ngoài đã tiêu hết bảy ngàn......"
Cô gái nhỏ tặc lưỡi, không thể tin được bọn họ lại tiêu nhiều tiền như vậy. Thích Ngọc Tú: "Cũng đúng, cho nên Bảo Nhạc nói không sai, tốt nhất là không nên cầm theo nhiều tiền quá"
866 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận