Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 766: Chương 766

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu cắn cắn môi.
Bảo Sơn nhẹ giọng bật cười, ngược lại không tiếp tục nói. Anh vẫn nắm tay cô cùng đi xuống lầu, anh nói: "Anh nắm tay em để cho em đừng té ngã.
Bảo Châu lảo đảo, suýt chút nữa là ngã từ bậc thang xuống.
Bảo Sơn lập tức giữ chặt lấy cô, nói: "Đấy, em xem.
Bảo Châu: Sao em cứ cảm thấy là anh nguyền rủa em, đang yên đang lành, sao em có thể té được? Nếu không phải anh nói ra lý do buồn cười như vậy, làm sao em suýt chút nữa mà té ngã được chứ?"
Bảo Sơn tỏ ra vô tội: "Anh thật sự vô tội mà."
Bảo Châu hừ một tiếng.
Cô rút tay ra khỏi tay anh, tự tin sải bước đi xuống lầu.
Bảo Sơn bật cười, anh đuổi theo cô: "Em đi chậm lại một chút đi.
"Em đi như vậy là chậm lắm rồi đó"
Hai người cùng nhau xuống lầu, Bảo Sơn hỏi: "Khi nào chúng ta sẽ đi về quê?"
Bảo Châu: "Sau khi em sắp xếp công việc bên này ổn thỏa, Bảo Nhạc lo chuyện bên kia xong đã, có thể ngày mai chúng ta sẽ đi.
Bảo Sơn: "Được thôi"
Bảo Sơn nhất định phải trở về gấp trong năm nay cho nên thời gian còn lại rất khẩn trương, tuy nhiên Bảo Sơn cũng giải thích, sức khỏe ông nội anh không được tốt, bây giờ cần phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng nên không thể xa anh một thời gian dài.
Cũng may Bảo Châu bọn họ rất nhanh đã thu xếp ổn thỏa, bọn họ nhanh chóng xuất phát, hiện tại để đi đến Cát Tỉnh không còn mất quá nhiều thời gian, trước kia thiếu xe đi đường dài, chỉ có một chuyến xe duy nhất, dường như trạm nào cũng đều phải dừng lại, bây giờ thì đã có nhiều chuyến hơn rồi.
Đi vào tối hôm nay thì sáng ngày kia đã đến nơi, thời gian cũng rất thích hợp.
Hơn nữa hiện tại trong huyện cũng có trạm dừng, như vậy sẽ tiện hơn rất nhiều.
Lần này đi về quê, ngoài Thích Ngọc Tú, Bảo Châu và Bảo Nhạc, Bảo Sơn còn dẫn theo một người nước ngoài là Ellen. Vì trước đó Bảo Sơn đã liên hệ với chủ nhiệm Tiết nên chủ nhiệm đã thông qua quan hệ tư nhân ở địa phương mà tìm người tiếp đón bọn họ.
Cả nhà Thích Ngọc Tú chẳng qua cũng chỉ là về lại nhà cũ của mình thì cần có người dẫn đường làm gì chứ. Tuy nhiên chủ nhiệm Tiết đã có ý tốt như vậy, bọn họ cũng không nỡ từ chối.
Bọn họ không cần người nhưng mà cần xe để di chuyển.
Bởi vì chủ nhiệm Tiết đồng ý cho mượn xe vậy nên mọi thứ cũng trở nên tiện hơn rất nhiều. Người mà chủ nhiệm Tiết tìm chính là con trai của bạn ông ấy, cậu ấy công tác ở bộ võ trang, còn giúp bọn họ mượn được xe, đã vậy còn lái xe tới đón người.
Thật ra đây là lần đầu tiên cậu ấy được gặp người nước ngoài, nhìn thấy Ellen bản thân cậu còn rất kinh ngạc. Suốt dọc đường đi, Ellen dường như đã quen với ánh mắt của mọi người chăm chú nhìn mình, cậu ta mỉm cười nhún vai, nói vô cùng tự tin: "Chắc hẳn là do tôi quá đẹp trai.
Cái tính hài hước này của anh ta không ai có thể lý giải được.
Người tới đón bọn họ là một cậu con trai họ Phạm, đồng chí Phạm lái xe đưa bọn họ đi, nói: "Mấy ngày nay xe này sẽ để cho mọi người dùng, mọi người có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi là được, tôi công tác ở bộ võ trang thành phố, mọi người cứ trực tiếp tới thành phố tìm tôi. Nếu mọi người cần đổ xăng thì cầm cái phiếu này đến trạm xăng dầu trong huyện là được.
Cậu ấy cầm một sấp giấy tờ giao cho Bảo Sơn: "Cái này là giấy tờ chứng minh để mọi người sử dụng xe, còn cái này là phiếu đổ xăng, còn đây là địa chỉ và số điện thoại của tôi"
Bảo Sơn: "Được lắm, cảm ơn cậu.
"Không cần khách sáo đâu cậu Lôi. Cậu ấy chủ động cầm giúp hành lý, nói: "Đi thôi, để tôi đưa mọi người đi."
Bảo Sơn từ chối, lắc đầu nói: "Không cần đâu, chúng tôi sẽ tự lái xe, hơn nữa chúng tôi cũng rất quen thuộc với nơi này, không cần cậu phải cất công đi theo đâu?
Đồng chí Phạm nghĩ như vậy cũng có lý, gật đầu nói: "Được vậy thì tốt rồi"
Cậu ấy mỉm cười, nói: "Vậy tôi cũng không làm phiền mọi người nữa, tôi đi trước đây"
Hai bên tạm biệt nhau, Thích Ngọc Tú nói: "Có vẻ như chúng ta chỉ cần mỗi xe"
Bảo Châu: "Vốn dĩ chính là như vậy mà, quả nhiên có xe sẽ tiện hơn rất nhiều"
Cô cười tủm tỉm: "Để con lái xe cho"
Thích Ngọc Tú: "Vẫn nên để mẹ lái thì hơn, con làm sao quen đường xá bằng mẹ"
Mấy người bọn họ cùng nhau lên xe, Bảo Sơn ngồi ở vị trí ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: "Nơi này thay đổi nhiều quá.
Trước kia lúc bọn họ còn học cấp ba, trong huyện vẫn chưa phồn hoa như vậy, nhưng bây giờ đã hoàn toàn khác trước, mới sáng sớm tinh mơ mà khắp nơi đều là âm thanh rao hàng, Bảo Sơn nói: "Chúng ta tìm một chỗ ăn sáng trước đi ạ"
"Được thôi."
Bảo Sơn: "Con rất nhớ mùi vị sữa đậu nành và bánh quẩy"
Anh ở nước ngoài đã lâu không được ăn bữa sáng truyền thống kiểu Trung Quốc, cũng may bây giờ đúng lúc là thời gian ăn sáng, cách đó không xa có một cái sạp, Thích Ngọc Tú dừng xe lại, mấy người bọn họ cùng nhau xuống xe, mùa đông gió thổi rất lớn, cái sạp nhỏ được dựng lều xung quanh. Hiện tại vẫn có rất ít người lái xe, xe đạp đối với rất nhiều người mà nói đã là quý giá lắm rồi, chứ đừng nói đến là ô tô, hơn nữa bọn họ còn dẫn theo Ellen. Người này đi theo đến đâu cũng thu hút ánh nhìn của mọi người.
1009 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận