Nếu tình cảm của họ đã phai nhạt, Khương Việt sẽ sẵn sàng chia tay ngay. Nhưng không phải vậy, họ đang yêu say đắm và cô quyết định làm theo trái tim mình. "Chúng ta không chia tay, nếu một ngày nào đó anh thích người khác bên ngoài, anh nhất định phải nói cho em biết, em sẽ không tức giận với anh. Nếu một ngày em cũng thích người khác, anh cũng sẽ không quấy rầy em. Nhưng hiện tại thì em không muốn chia tay."
Đường Chính Viễn:
Trong quan hệ của bọn họ, Khương Việt vẫn luôn là người cho đi nhiều hơn, anh trầm mặc hồi lâu mới nói: "Anh thật sự xin lỗi em"Khương Việt: "Không có gì đáng tiếc cả"
Cô nhẹ giọng cười: "Em cũng không phải là mỗi ngày đều yêu cầu anh phải gặp nhau hay gì cả. Em cũng có sự nghiệp bận rộn riêng. Vậy thì anh ở nước ngoài, em có thể tới thăm anh không?"
Đường Chính Viễn: "Tất nhiên là được rồi"
Anh nói như vậy, Khương Việt mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm, thật sự là không có gì ám muội. Đường Chính Viễn nghe thấy sự thư thái trong lời nói của cô, mở cửa xe đứng ở bãi đậu xe trống trải, vừa lúc anh nhận được lời mời đăng ký kết bạn WeChat của cô, lặng lẽ dựa vào xe nói: "Khương Việt à, anh rất vui. Vì anh đã có thể gặp được em.
Khương Việt: "Thích ai đó thì không cần có lý do, nói không chừng ngày mai em sẽ liền đổ anh" Đường Chính Viễn bật cười: "Chậc chậc, em đổ anh cũng không thành vấn đề"
Anh nói: "Về nhà với anh, anh đưa em đi gặp bố mẹ anh......
"Không được đâu!" Khương Việt từ chối anh, nói: "Chuyện này thật sự không cần phải như vậy, em sẽ đợi anh, nhưng em cũng không muốn bị áp lực, nếu anh quay lại mà chúng ta còn tình cảm thì sẽ kết hôn, nếu không...... thì tại sao lại để hai gia đình dính vào nhau làm gì chứ.
Đường Chính Viễn trầm mặc một lát nói: "Vậy cũng được thôi."
Hai người họ làm cái gì cũng rất mau chóng.
Ở bên nhau cũng rất nhanh, xa cách nhau cũng nhanh không kém, nhưng cho dù là như vậy thì Khương Việt cũng không có ý định sẽ tách ra khỏi Đường Chính Viễn.
"Khương Việt à, em xem ra là một người đặc biệt nhạy cảm nhưng lại là người đa tình"
Khương Việt cười dịu dàng nói: "Em chỉ là không muốn sau này phải hối hận. Gặp được người mình thích thì rất khó để người đó lại thích em. Sau này em không muốn hối hận. Anh biết không? Em có một người bạn rất thân, chồng không còn ở bên cạnh, nhiều người không hiểu tại sao lại phải một mình nuôi ba đứa con, lúc đó cô ấy nói với em rằng thực ra cô ấy không nhất thiết phải quyết tâm như vậy, nhưng cô ấy biết rằng cô sẽ không bao giờ thích lại ai khác được nữa. Không phải cố ý mà không còn cảm giác yêu nữa, không biết sau này mình có còn thích được ai nữa không, nhưng anh biết hiện tại em thích anh và không muốn bỏ lỡ. Nếu không thì em sẽ thực sự hối hận." Đường Chính Viễn: "Anh yêu em"
Khương Việt nở nụ cười: "Em cũng vậy"
** Đường Chính Viễn đã ra nước ngoài được chín năm, chín năm không phải là cả đời nhưng nó không phải là khoảng thời gian ngắn.
Đó là một khoảng thời gian rất dài, trong chín năm này, ngoại trừ Hứa Đình và người đại diện của Khương Việt, là Lam tiểu thư, không ai biết rằng Khương Việt đã có bạn trai ở nước ngoài. Và cô ấy sẽ đi chơi mỗi năm một lần để gặp gỡ anh ấy.
Tất nhiên Đường Chính Viễn thỉnh thoảng cũng sẽ quay về nhưng hiếm khi.
Anh rất bận rộn, trong chín năm này, Khương Việt cũng đã từ một người mới trong làng giải trí trở thành một tiểu thư nổi tiếng trong làng giải trí. Trong thế giới truyền hình, cô ấy gần như là hot. Hầu như với tên tuổi của Khương Việt, phim truyền hình rất dễ bán.
Đây được cho là một trong số ít nữ diễn viên rất chịu khó đóng phim truyền hình.
Bởi vì đã hoạch định lộ trình công việc, cô không có tham gia vào giới điện ảnh, nhưng điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, để có thể gánh được gánh nặng gấp đôi so với nguyên tác là rất ít. Bản thân Khương Việt không phải là một tầng lớp khoa học và bây giờ điều này đã được thực hiện rất tốt.
Cô ấy cũng rất kín tiếng, không có tài liệu đen nào về cô, không cường điệu, ít scandal, không có phim truyền hình về thời gian, sự hiện diện của cô cũng cực kỳ thấp.
Có lẽ là ở trong giới đã lâu, Khương Việt bây giờ xử lý mọi việc không chút khẩn trương, cô rất bình tĩnh.
Nhưng bây giờ Khương Việt bình tĩnh nhưng lại khẩn trương, cả người đều run run cả lên.
Cô nhìn chiếc phong bì trên tay, như thể cô có thể ngất đi trong giây lát.
Bức thư này là do Bảo Châu để lại cho cô.
Không phải Tiểu Bảo Châu mà là Đại Bảo Châu.
Không phải Tiểu Bảo Châu của những năm sáu mươi, mà là Bảo Châu cùng thời gian và không gian với cô, người đã để lại cho cô một tờ giấy nhớ sau đó lại biến mất, hố sâu đã biến mất, sau này chỉ mong có cơ hội gặp lại.
1019 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận