Nhưng lại không phải người quá xuất sắc. Bởi vì người như vậy dù ở đâu cũng không thể ngẩng cao đầu, rất dễ bị mạo danh thay thế.
Ngược lại, những người được nhiều người biết đến hoặc học tập đặc biệt tốt, bọn họ tuyệt đối sẽ không lựa chọn.
Cô ấy còn nhớ rõ, lúc đó mấy người mang còng tay còn nhắc tới Điền Bảo Châu lúc này đã nổi tiếng khắp nơi, lúc đó Điền Bảo Châu đã tiếp nhận xí nghiệp quốc gia, cải tạo thành tập đoàn Tứ Hải.
Nghe nói năm đó lần thứ nhất thi đại học, bọn họ thật sự muốn dùng nhất chính là học bạ và thân phận của Điền Bảo Châu, bởi vì Bảo Châu là người có khả năng thi đậu đại học nhất. Nhưng nghĩ thì cũng chỉ dám nghĩ mà thôi, không ai dám làm, bởi vì Điền Bảo Châu thật sự được rất nhiều người biết đến.
Thành tích của cô thật sự rất tốt, hơn nữa lại rất tích cực, nếu như không thi đậu vậy chắc chắn sẽ muốn phúc khảo, bởi vậy không ai dám đem chủ ý đó áp đặt lên người Bảo Châu.
Hai anh em nhà họ đều có quá nhiều người biết đến, thậm chí còn tiếp nhận phỏng vấn của báo chí, thế nên bọn họ căn bản không dám có hi vọng động vào, cuối cùng mới quyết định lựa chọn người khác.
Vì những lời nói đó, Chiêu Đệ mới xác nhận trong số đó nhất định có một người, chắc chắn có quan hệ bạn học với cô ấy, hơn nữa còn là bạn học nữ. Bằng không, sẽ không nhìn trúng được thân phận của Bảo Châu.
Vì vậy Chiêu Đệ thấy ai cũng đều nguy hiểm nên không dám tỏ rõ thái độ với mọi người. Thời gian quá xa, lúc đó cô ấy cũng không nắm rõ rốt cuộc có những ai, rốt cuộc là ai dám làm, nếu muốn nói tố giác thì không thể, nhưng cô ấy nghĩ sẽ cố gắng tránh đi những đặc tính có thể bị lựa chọn.
Được nhiều người biết đến, cái này thì cô ấy không được giỏi cho lắm.
Mặc dù là làm lại một lần nữa, cô ấy vẫn không thể, rốt cuộc thì đây là do tính cách rồi.
Nhưng Chiêu Đệ có thể cố gắng làm cho bằng được.
Cô nhất định sẽ cố gắng hết sức để không trở thành "heo con" bị lựa chọn, đợi đến khi nhận được thư thông báo trúng tuyển bảo đảm cho bản thân, sẽ căn cứ vào tình hình trúng tuyển của các bạn học để phán đoán người kia là ai, rồi lúc đó mới tố giác. Đúng vậy cô ấy trở về đây một lần nữa nên đã không định sẽ mặc kệ.
Cô đều có hiểu biết về các bạn học của mình, dựa vào tình hình như thư thông báo thì thật sự có thể dễ dàng phán đoán được, bản thân cô thì không tính trong đó rồi. Đương nhiên làm gì thì làm, trước tiên Chiêu Đệ phải giữ được mình đã.
Nếu cô biết rõ kết quả mà lại không tố giác như vậy ông trời cũng sẽ hối hận khi cho cô ấy một cơ hội trọng sinh.
Cho nên phàm là những chuyện lớn trong đời người, nếu không biết thì thôi nhưng một khi đã biết, Chiêu Đệ đều sẽ nghĩ biện pháp đề phòng một chút, ví dụ như năm đó chị Phụng Phụng chết sớm nhưng hiện tại lại sống rất tốt.
Bảo Nhạc cũng không giống kiếp sống trước, bởi vì bị nhốt ở hầm mà thân thể suy nhược, giờ được như vậy chính cô cũng cảm thấy rất vui.
Bởi vậy mặc dù biết mình căn bản sẽ không trúng tuyển nhưng Chiêu Đệ vẫn nhất quyết đăng ký.
Cô ấy cười nói: "Có tớ ở đây, các cậu cứ yên tâm đi, các cậu nhất định sẽ không xếp hạng bét" Câu này khiến mọi người thả lỏng hơn, dẫn tới mọi người đều bật cười.
Bảo Châu: "Mục tiêu của chúng ta không phải là người một nhà tranh cao thấp, mục tiêu của chúng ta chẳng phải là ra ngoài và cho bọn họ biết một chút sự lợi hại của huyện chúng ta sao?" "Này! Cậu cũng quá tự tin rồi đó"
Bảo Châu vênh mặt, nói: "Đương nhiên là tớ tự tin rồi, không tự tin thì tại sao tớ lại muốn đăng ký chứ? Các cậu nói xem có đúng không?"
Cô vừa nói như vậy, mọi người lập tức giơ ngón tay cái lên: "Cậu đúng là trâu bò thật!"
Bảo Châu cười hì hì, nói: "Sao giáo viên còn chưa tới nhỉ?"
"Ai nói là cô chưa tới? Không phải cô còn đang nghe em khoác lác sao?" Giọng nói của cô giáo Uống vang lên, mọi người a một tiếng, sau đó cười ha ha. Bảo Châu cũng không thẹn thùng, càng không đỏ mặt, nói: "Em thật sự là nghĩ như vậy, hơn nữa em cũng đang cổ vũ cho mọi người"
822 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận