Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 792: Chương 792

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Không có ai muốn mình hoàn toàn chịu trách nhiệm vì những chuyện mà người khác làm. Chị toàn tâm toàn ý vì bọn họ mà chịu trách nhiệm mọi chuyện, vậy bản thân chị thì sao? Hơn nữa chị làm như vậy chưa chắc là bọn họ đã muốn, chị hãy nhìn mẹ em mà xem, mẹ em chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của các con mình, đó là bởi vì mẹ em hoàn toàn yên tâm về con mình sao? Không hẳn là vậy đâu ạ, mà là bởi vì mẹ em hy vọng bọn em được nếm trải cuộc sống nhiều hơn. Rốt cuộc thì cuộc sống là của chính bọn em mà Chiêu Đệ trầm mặc một chút, nói: "Được rồi, chị cảm ơn lời khuyên của em"
Muốn thành danh thì phải tranh thủ lúc còn sớm, thành thật mà nói, làm cái gì cũng đều phải tranh thủ lúc còn sớm.
Câu nói này rất phổ biến trong tất cả các ngành nghề, giống như nhà xuất bản của Bảo Châu làm tài liệu giáo trình, lúc này các loại tài liệu giáo trình trên thị trường vẫn còn rất ít. Bọn họ chiếm được vị trí "sớm", họ đã sớm bước vào cái ngành sản xuất này, hơn nữa rất nhanh đã đứng vững.
Hiện tại trên thị trường nhà xuất bản tư nhân là cực nhỏ, trên cơ bản đều là xí nghiệp của nhà nước.
Mà các xí nghiệp của nhà nước thì đều như nhau, đây là một ngành sản xuất tập thể, làm tốt và không tốt, chênh lệch thật sự cũng không lớn lắm, như vậy phần lớn mọi người đều sẽ không có động lực.
Hơn nữa lực lượng của bọn họ cũng không sung túc và nhiệt tình bằng Trác Tuyệt, cho nên dù có vội mở rộng xưởng in ấn, Trác Tuyệt còn phải liên tục tăng ca nhưng vẫn không đáp ứng đủ.
Hiện tại việc xuất bản tài liệu giáo trình thì Trác Tuyệt gần như đã được chiếm hai phần ba thị trường, đây thật sự là một con số đáng sợ.
Thật sự mà nói cũng có một vài nhà xuất bản ý thức được điểm này, nhưng ý thức được hay không thì cũng vô dụng, bọn họ rất khó có thể cải thiện. Rốt cuộc thì ngành sản xuất của bọn họ và những ngành sản xuất khác không hề giống nhau, ngành sản xuất này của bọn họ đòi hỏi phải có giáo viên có năng lực đứng ra chống đỡ. Chỉ dựa vào nhà xuất bản tự biên tập là rất khó để có thể làm được.
Hơn nữa sau khi học xong đại học không phải ai cũng có thể làm một giáo viên ra được đề hay, điều này chắc chắn không phải ai cũng như nhau.
Cho nên mặc dù biết rõ Trác Tuyệt càng ngày càng chiếm được phần lớn thị trường, những người khác cũng đành phải bất lực. Hơn nữa có vài người trực giác mách bảo họ rằng không cần phải lo lắng về vấn đề này, dù sao thì bọn họ cũng là xí nghiệp của nhà nước.
Bọn họ không cần phải cam đoan về doanh số, đồng thời cũng sẽ không có nguy cơ phải đóng cửa, điều này càng làm cho rất nhiều người không có chí tiến thủ.
Đây không phải là nói con người không biết nhìn xa, mà tập thể chính là như vậy, ví dụ như là một số ít công nhân cả đời xem nhà máy chính là ngôi nhà thứ hai của mình. Chỉ là đâu có ai ngờ tới, vào thập niên 90 sẽ có một làn sóng nghỉ việc.
Còn hiện tại mới là năm 83.
Vì bọn họ không thể biết trước được cho nên cũng không hề nỗ lực.
Bọn họ sẽ không thể nào nghĩ tới được xa như vậy, nhưng Bảo Châu là người có thể biết rõ xã hội sẽ phát triển như thế nào. Trác Tuyệt nhanh chóng khuếch trương, trường luyện thi Trác Tuyệt, nhà xuất bản Trác Tuyệt thậm chí ngay cả xưởng in ấn Trác Tuyệt cũng đều toàn lực phát triển, nhìn nhận chung thì họ giống như đang ngồi trên hỏa tiễn vậy.
Nhà xuất bản Trác Tuyệt cũng chỉ là từ nhà xuất bản tài liệu giáo trình đơn thuần mà bắt đầu gia tăng công việc rồi làm sách tiểu thuyết.
Vì thế Bảo Châu còn cho ra bản thảo để quảng cáo. Vấn đề này hiện tại rất ít, hiện tại mặc dù cũng có quảng cáo nhưng chỉ là cơ bản và không thể coi là ngành sản xuất. Yêu cầu bản thảo thế này thật sự là lần đầu tiên họ gặp phải, mặc dù có hiếm thấy thật nhưng hiệu quả lại không tệ, khắp nơi trong cả nước đều yêu cầu bản thảo, giống như bông tuyết bay tới khắp mọi nơi.
Mỗi ngày mọi người đều phải tăng ca, tuy nhiên tất cả đều không cảm thấy khó chịu, ngược lại họ còn vỗ tay tán dương là vì thấy được rất nhiều thành quả.
Thật sự giáo viên ở trường học của Bảo Châu đều là những người rất có trình độ, nhưng đụng tới một vài tác phẩm văn chương hay thì họ vẫn muốn than ngắn thở dài một tiếng, bản thân tự cảm thấy rất không bằng, có một vài tác phẩm văn chương quả thật là rất đỉnh. Mặc dù mọi người đều bận rộn muốn chết đi sống lại nhưng Bảo Châu cũng phát hiện ra một vấn đề mới, đó là họ vẫn còn thiếu rất nhiều lực lượng lao động.
Có cảm giác chỗ này của bọn họ lúc nào cũng đều phải tuyển thêm người nhưng cho dù là như vậy thì hiện tại lực lượng vẫn đang trong tình trạng thiếu.
1036 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận