Người lãnh đạo của Đường Chính Viễn trực tiếp mười phần ý tứ. "Cậu Đường à, cậu có phải đang yêu hay không?"
Đây là nói ông bà chuẩn bị nhưng mọi người lại không tin, anh cũng không phải ngày đầu tiên đến.
Đường Chính Viễn cười nhạt, tự hào: "Nhà bạn gái tôi làm hết đó ạ"
"Ái chà, cậu thực sự có bạn gái"
Mấy con người độc thân cùng bộ phận sửng sốt: "Cái gì cơ? Cậu thật sự có người yêu sao? Vậy thì còn tình cảnh của chúng ta thì sao? A a, nhìn cậu không đẹp trai hơn tôi, làm sao cậu thoát ế được"
Đường Chính Viễn kiêu ngạo: "Chúng tôi đã yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên"
Mọi người: "Thật vậy sao?"
Tất cả đều không thể tin được, sao khoảng cách giữa người và người lại lớn như vậy.
"Bạn gái của cậu làm nghề gì kiếm sống? Cùng một hệ thống với chúng ta sao? Này không... chắc chắn không phải rồi, cậu nãy mau nói cho tôi biết đó là ai đi nào!"
"Người ngoài ngành chúng ta đúng không? Do gia đình giới thiệu hả?"
Đường Chính Viễn: "Không phải đâu"
Anh cười nói: "Đúng là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, hàng xóm nhà tôi"
"Hả? Cái gì cơ? Hàng xóm sao?"
"Gia đình của cậu không phải từ tiểu khu gì tới sao?"
"Ở Nam Lê Hoa Viên, rất nhiều ngôi sao sống ở đó, Đường à, bạn gái của cậu không phải là một nữ ngôi sao đấy chứ?" Không biết là ai đã nói đùa như vậy, Đường Chính Viễn nhìn sang.
Tất cả mọi người cười nhạo: "Làm sao có khả năng như vậy được...... Ha ha ha, cái gì thế kia.... cậu cậu.... bạn gái của cậu thật sự là người trong ngành giải trí sao?"
Mọi người đều bị sốc.
Không phải Đường Chính Viễn không tốt mà là bọn họ làm cái nghề này bận rộn cả ngày, bình thường để tìm được con dâu không dễ. Tại sao họ tìm kiếm đồng nghiệp nhiều hơn, không phải người của họ hiểu rõ người của họ nhất sao? Đường Chính Viễn này..... lại tìm được nữ minh tinh?
"A, tôi biết rồi, không phải lão vương gia nói cái gì gọi là..... mẫu thân tôi rất thích cô ấy, gọi là.....
Khương cái gì Khương đúng không? Chính là hàng xóm được anh cứu... anh hùng cứu mỹ nhân..."
"Cô ấy là Khương Việt"
"Là thật sao... ?"
Mọi người nhìn Đường Chính Viễn và cảm thấy thế giới này thật ảo diệu.
Thực sự quá ảo diệu.
Tất cả mọi người đều há to miệng không biết nên nói gì, nếu không biết con người của Đường Chính Viễn, bọn họ sẽ nghĩ anh ta đang nói đùa. Và bây giờ nó thực sự là sự thật?
Tất cả mọi người đều trầm mặc, chỉ có đội trưởng của bọn họ cau mày, có chút gì đó muốn nói......
"Đội trưởng à, biểu hiện của anh nghĩa là gì vậy?"
Đại đội trưởng liếc mắt nhìn Đường Chính Viễn, nhìn thấy bộ dạng khởi sắc của anh, khẽ thở dài nói: "Tiểu Đường à, cậu lại đây một lát.....
"Có chuyện gì hay sao ạ?"
"Rất là kỳ quái.."
Đường Chính Viễn cũng khá khó hiểu nhưng chỉ nhanh thôi, anh đã biết.....
Mọi người không biết đại đội trưởng nói chuyện gì với Đường Chính Viễn, nhưng Đường Chính Viễn đi ra ngoài vẻ mặt khó hiểu, mọi người hai mặt nhìn nhau, nhưng không biết nên nói cái gì. Còn Đường Chính Viễn đi ra ngoài cũng không có rời đi mà là ngồi trong xe hút thuốc. Trước đây anh ấy là người không hút thuốc, nhưng sau khi bận việc, anh ấy có thói quen ngồi trong xe đến sáng hôm sau và gọi điện cho Khương Việt.
Khương Việt dường như đang trên đường đến phim trường, giọng buồn ngủ: "Anh gọi điện sớm thế"
Đường Chính Viễn: "Chúng ta chia tay đi Khương Việt: "Cái gì? Hả? Anh nói cái gì!"
Cô nhìn xuống điện thoại của mình và nghi ngờ là cuộc gọi nhầm lẫn, họ mới yêu nhau được vài tháng, và đây...... là đang chia tay sao?
Cô định thần lại và nói: "Tại sao chứ?"
Đường Chính Viễn biết rõ tính cách của Khương Việt, cô ấy là người khô khan và điềm đạm, không phải là người rình rập, nhưng cũng nhất định không phải là người thường xuyên lải nhải.
Anh nói: "Anh sắp phải chuyển đi một thời gian, có thể là vài năm...... Anh không nghĩ rằng mình có thể giữ được em Khương Việt lập tức ảo não, đầu óc cô bây giờ đang là một đống hỗn độn, lo lắng dò hỏi: "Nguy hiểm sao?"
Đường Chính Viễn sững sờ, cười nhẹ nói: "Không phải như em nghĩ đâu, nếu là như vậy thì anh sẽ không nói cho em biết."
Khương Việt: "Không được đâu, không thể không chuyển đi sao?"
Đường Chính Viễn: "Không thể được, không còn ai thích hợp hơn anh nữa.
Khương Việt lập tức: "Vậy mà anh còn nói là không phải như em nghĩ sao? Nếu không phải thì như thế nào mà lại có kiểu không ai thích hợp hơn anh? Có điều trên cương vị đều là..." Đường Chính Viễn nghe cô nói lời này, anh nhẹ giọng nói: "Không có thật mà! Thật sự không phải như vậy Anh ta bình tĩnh: "Anh sắp bị chuyển sang nước ngoài để truy sát ở nước ngoài. Gia đình anh có họ hàng xa ở nước ngoài, cũng coi như là người có tiếng, nếu anh đi thì cũng dễ dàng xử lý một số việc thông qua quan hệ riêng"
Khương Việt không có hiểu biết nhiều lắm về chuyện này, nhưng vẫn là nói: "Cái này không nguy hiểm sao?"
Đường Chính Viễn: "Không có"
Trên thực tế, không có gì là hoàn toàn chắc chắn, nhưng anh sẽ không để cho Khương Việt lo lắng.
Khương Việt: "Vậy thì em sẽ đợi anh Đường Chính Viễn: "Khương Việt à......
Cô cười nhẹ: "Cho dù là nhiều năm đi chăng nữa thì em cũng nguyện ý chờ đợi anh" Hiếm thấy có lúc cô kiên định như vậy: "Nếu có một ngày em thật sự không muốn đợi anh nữa, em sẽ nói cho anh biết. Nhưng hiện tại thì em muốn đợi anh"
1010 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận