Trần Nham và Bảo Sơn lại kêu cậu con thứ ba nhà Đại Sơn, mấy nam thanh niên đi cùng nhau, Trần Nham nói: "Chuyện này xảy ra thật đột ngột, lúc đó tôi đang ở nhà xới đất, suýt chút nữa là bị hù chết rồi. Đúng rồi, hôm nay có phải cậu không thể trở về trường học không?" Bảo Sơn gật đầu: "Ừ, tôi đoán là hai ngày tới cũng không thể trở về"
Trần Nham lại nói: "Cũng không biết chuyện này còn xảy ra tiếp không, vẫn nên ở nhà đợi mọi chuyện ổn hơn một chút. Tuy là đi học quan trọng, nhưng gặp phải chuyện lớn thế này thì ở nhà vẫn tốt hơn"
Bảo Sơn lại ừ một tiếng.
Trần Nham nói: "Cậu cũng thật là ít nói quá đi, người như cậu khó tìm được đối tượng lắm đó.
Cậu con thứ ba trợn mắt, nói: "Bảo Sơn lớn lên rất giống người thành phố, lại là người có ăn học, sao lại không tìm được đối tượng? Cậu cho rằng giống cậu với tôi à?"
Hai người này, một người hơn Bảo Sơn hai tuổi, một người hơn Bảo Sơn một tuổi, cả hai đều là thanh niên độc thân.
Theo lý thuyết thì những cậu con trai trong thôn bằng tuổi này đều đã đính hôn, nhưng khổ nỗi điều kiện gia đình bọn họ đều không dư dả. Trần Nham mười chín tuổi, lại không có nhà ở, phía trên có anh trai phía dưới có em trai, anh trai nhóc kết hôn đã thật sự không dễ rồi. Đến lượt nhóc lại càng khó.
Nhà nhóc đều cần cù lao động, nhưng vì đông con lại còn đều là con trai, ăn nhiều nên cũng không dành dụm được gì. Anh cả và anh hai của nhóc đều đã lấy vợ, tiền trong nhà hầu như cũng không còn, đến lượt nhóc thì...... quá khó.
Còn cậu con thứ ba thì mười tám tuổi, điều kiện nhà cậu cũng khá hơn một chút, nhưng anh cả cậu 25 tuổi rồi mà vẫn độc thân, anh cả chưa kết hôn, làm sao tới lượt cậu.
Cho nên hai người họ vẫn độc thân, bởi vì có rất nhiều cậu con trai lớn tuổi rồi mà chưa kết hôn, bị những người cùng tuổi trong thôn đã đính hôn xa lánh. Những người chưa đính hôn bị phân thành một nhóm, họ cùng Bảo Sơn chơi với nhau. Nhưng bọn họ cũng biết mình và Bảo Sơn vẫn có vài điểm không giống nhau, tuy điều kiện trong nhà Bảo Sơn không tốt, nhưng điều kiện cá nhân thì lại tốt. Lớn lên đẹp trai lại có văn hóa, nếu thật sự muốn tìm, nhất định là có thể tìm được. Nếu thật sự không được, thì tới làm rể cũng có thể.
Chẳng qua lời này rất khó nghe, dù sao thì làng trên xóm dưới, những người có chút chí khí nam nhi đều không nguyện ý.
Bảo Sơn cũng không biết tại sao lại chuyển đến đề tài này, cậu hỏi: "Không phải chúng ta cần kiểm tra xem những nhà khác có bị ảnh hưởng hay không sao?" Tại sao lại chuyển đến đề tài có tìm được đối tượng hay không.
Trần Nham vò đầu: "Cũng phải, sao tôi lại nói đến chuyện này chứ"
Mấy người họ lại nhanh chóng nói đến tình hình trong thôn, nhà ai như thế nào, lúc này Bảo Sơn cũng đã nhìn ra, cậu con thứ ba này vẫn rất ồn ào bát quái. Chị gái Điềm Nữu của cậu ấy cũng có tính tình như vậy, thật giống với đứa em trai này.
Mấy người bọn họ đi một vòng lớn, nhìn ngó khắp nơi, những người trẻ tuổi trong thôn chia làm rất nhiều phân đội nhỏ, mọi người đều ở dưới chân núi trong thôn, chỉ có mấy nhà bọn họ ở trong núi, cho nên bọn họ phụ trách vào sâu bên trong, đi thẳng đến nhà Bảo Sơn, thoạt nhìn nhà bọn họ vẫn còn rất tốt, rào tre không có gì thay đổi, chỉ có hai con gà mái già bị dọa nằm vùi đầu trong ổ, mông hướng ra ngoài.
Cậu con thứ ba: "Thôi xong rồi, mấy con gà này nhất định là bị dọa đến nỗi không thể đẻ trứng rồi."
Bảo Sơn: "...
Cậu nói: "Nhà tôi không sao rồi, đi thôi, chúng ta đến nhà người khác nhìn thử một cái. Tình hình nhà hai người bọn họ cũng không khác gì nhà Bảo Sơn, chủ yếu là do cục đá không phải rơi bên chỗ bọn họ, cho nên mấy nhà này đều không có vấn đề gì. Bọn họ lại tiếp tục đến nhà người khác. Sau đó đi dần xuống dưới, cuối cùng là bảo đảm những nhà trong núi đều không có vấn đề gì, lúc này mới xuống núi.
909 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận