Lúc bọn họ còn nhỏ đã được đặt tên, căn bản không có quyền lựa chọn tên cho mình, bây giờ Bảo Sơn thì hoàn toàn có thể, thế mà anh không biết quý trọng gì cả.
Cho dù Bảo Châu không nói, Bảo Sơn cũng hiểu được Bảo Châu nghĩ như thế nào, anh mỉm cười, nói: "Thật sự anh rất muốn cảm nhận một chút, cảm giác được người lớn đặt tên....
Bảo Châu:
Cô và anh trai không giống nhau.
Rất mau Bảo Châu lại nhớ tới chuyện khác, cô nói: "Giáo dục trong nước chúng ta và nước ngoài không giống nhau, nếu anh ra nước ngoài vậy làm sao mà đi học? Anh còn học đại học nữa không?"
Nhắc tới chuyện này Bảo Châu có chút lo lắng sốt ruột.
Cô rất nhọc lòng vì anh trai.
Bảo Sơn: "Có chứ, anh nghe ông nội của anh nói, ông ấy sẽ sắp xếp cho anh đến trường đại học tốt nhất ở nước ngoài"
Bảo Châu: "? ??"
Cô nghi hoặc: "Chuyện này còn có thể sắp xếp sao?"
Bảo Sơn: "Ông ấy nói có thể quyên tặng hai khu dạy học.
Bảo Châu một lời khó nói hết: "...... chuyện này, mẹ...... nó."
Bảo Sơn bật cười, bóp lấy mặt cô, nói: "Không được nói tục đâu nha.
Bảo Châu kiêu ngạo: "Vậy không phải tùy tiện quá rồi sao? Quả nhiên là có tiền có thể làm mọi thứ"
Bảo Sơn buông tay.
Bảo Châu chân thành nói: "Đột nhiên cảm thấy tác phong của trường chúng ta thật tốt, dù cho có quyên tặng nhà cũng không thể đưa người không tham gia thi vào nhập học. Đây chính là bảo đảm công bằng cho chúng ta"
"Đại khái là do chế độ xã hội không giống nhau sao?"
Hai người đồng thanh: "Thật là quá tùy tiện mà.
Ngay sau đó lại đồng thanh bật cười.
Bảo Châu: "Có phải ông Lôi cũng quyên tặng cho trường học chúng ta không anh?"
Bảo Sơn: "Ừ, mấy ngày tới sẽ tiến hành nghi thức quyên tặng, anh sẽ tham dự với tư cách là học sinh tiêu biểu"
Bảo Châu tấm tắc: "Quả nhiên trong triều có người thì dễ làm nên chuyện" Lần này, Bảo Sơn trở nên nghiêm túc, anh nói: "Không phải đâu, thật ra thì ông nội anh vẫn canh cánh trong lòng, lúc trước ông ấy học không tốt, còn ông hai của anh học rất giỏi. Ông ấy chỉ muốn chứng minh với ông hai, ông ấy cũng có một đứa cháu học giỏi.
Bảo Châu: "...... Ông nội anh đúng là rất hiếu thắng"
Dừng lại một chút, Bảo Châu đột nhiên nói: "Vậy mấy đứa con nhà ông ấy nhất định đều học không tốt"
Bảo Sơn gật đầu: "Anh cũng đoán là vậy"
Hai người cảm thấy mình đã nhìn thấu chân tướng.
"Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu, hai người còn ở đó làm gì còn không nhanh đi học đi, tiết một là của giáo thụ Trương đó. Người này nổi tiếng hung dữ.
Bảo Sơn và Bảo Châu liếc nhau, cả hai vội vàng chạy đi.
Cuối cùng Bảo Sơn cũng đã dỗ dành được mẹ và em gái, trong lòng cũng thoải mái hơn không ít, cộng với sức lực thiếu niên, hai anh em chạy rất mau.
Bảo Châu: "Anh chờ em với"
"Em đừng chạy gấp, mới vừa ăn xong đó."
"Nhưng mà cũng không thể đến muộn......"
Bảo Sơn và Bảo Châu nảy sinh mâu thuẫn rất mau, kết thúc cũng rất mau, mọi người còn chưa kịp phản ứng.
Lúc này, trường học công bố chuyện quyên tặng, rất nhanh mọi người đã bị chuyện này làm phân tâm.
Một cái thư viện siêu lớn, đây là ước mơ tha thiết của rất nhiều học sinh, còn Bảo Sơn và Bảo Châu dường như muốn quỳ cầu xin cho cái này diễn ra nhanh một chút, tuyệt đối đừng quá chậm, nếu chậm thì bọn họ sẽ tốt nghiệp mất.
Tuy nhiên cũng trong lúc này, trường học lựa chọn mười sinh viên tiêu biểu cùng tham gia nghi thức quyên tặng lần này, trên cơ bản mỗi hệ đều sẽ có một người, chỉ có hệ kinh tế là có hai người Bảo Sơn và Bảo Châu.
Đinh Lan và các bạn đều ngưỡng mộ chết đi được, tuy nhiên đối với việc lựa chọn Bảo Sơn và Bảo Châu, mọi người cũng không có ý kiến, ai bảo thành tích của bọn họ luôn đứng đầu làm gì chứ.
Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu còn tham gia vài cuộc thi, cũng coi như là người nổi tiếng trong lĩnh vực giáo dục rồi.
Trên cơ bản, rất nhiều chuyện ở trường học đều dựa theo thành tích mà xem xét, điểm này được thể hiện rất rõ ràng cho nên bọn họ đều được chọn nên cũng không gây ra bất kỳ phản đối nào. Đinh Lan kêu: "Bảo Châu à, cậu đi thì phải lấy thể diện cho trường chúng ta đó nha, tuyệt đối không thể rụt rè, phải cho mấy người Hoa Kiều đó được chiêm ngưỡng diện mạo tươi tắn của học sinh trường chúng ta.
Bảo Châu do dự một chút, cô chưa nói đó là ông nội của anh trai Bảo Sơn.
Cô khẽ ừ một tiếng.
"À đúng rồi, cậu với anh trai hòa rồi sao?"
Bảo Châu lại ừ một tiếng, Đinh Lan muốn hỏi một câu, nhưng lại cảm thấy mình như vậy thật quá nhiều chuyện, Đinh Lan hơi chần chờ một chút sau đó nghe thấy Bảo Sơn ở dưới lầu gọi, Bảo Châu mặc sơ mi trắng, váy dài màu cà phê sẫm.
Đây không phải do cô tự mình ăn diện, tất cả học sinh tham gia đều thống nhất ăn mặc, nam sinh thì mặc sơ mi trắng và quần dài sẫm màu.
Hai anh em tụ họp lại với nhau, Quan Tâm tiến đến cửa sổ nhìn thử, thấy hai người này đứng chung một chỗ, cô ấy cảm thán: "Má ơi trông xứng đôi chưa kìa!"
Đinh Lan: "Cậu nói gì thế?"
1087 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận