Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 685: Chương 685

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Quan Tâm nói: "Các cậu vẫn nên chú ý một chút, bằng không sau này bị người khác biết các cậu không phải anh em ruột, lúc đó sẽ bị người ta nói ra nói vào. Dù sao thì các cậu cũng không còn là trẻ con"
Vốn là người không thích lo chuyện bao đồng, tính huống hiện tại lại khiến Quan Tâm có thể chủ động nói như vậy, đúng là cô ấy đã xem Bảo Châu là bạn.
Bảo Châu sửng sốt một chút, cười nói: "Được rồi, tôi biết rồi.
Quan Tâm lại dặn dò thêm một câu: "Chú ý đó nha.
Lúc này mới lưu luyến từng bước rời đi.
Bảo Sơn: "Con người Quan Tâm này rất nhiệt tình nhưng mà nhiều lúc lại không cần thiết. Bảo Châu: "Cha cô ấy giúp chúng ta, có phải nên mua chút quà cho nhà họ để cảm ơn không?" Cô lên tiếng hỏi, chuyện quà cáp này, bọn họ thật sự không rành lắm. Bảo Sơn suy nghĩ rồi gật đầu: "Chắc là nên như vậy, ngày mai anh đi mua ít hộp bánh quy, chúng ta đi sang nhà họ một chuyến Bảo Châu: "Được ạ.
Cô không cùng Quan Tâm trở về cũng vì còn có chuyện khác, cô ngửa đầu nhìn anh trai và nói: "Anh, có phải anh không muốn đưa tiền mặt không?"
Lần này trở về bọn họ đã mang đủ tiền mặt.
Nhưng cô nghe anh trai nói cần chuẩn bị, dường như là không muốn lấy tiền mặt ra.
Bảo Sơn gật đầu, hai người ngồi vào cạnh bồn hoa ở ven đường, Bảo Sơn nói: "Nếu là trước đây, chúng ta dùng tiền mặt cũng không có vấn đề gì, tóm lại sẽ không có ai chú ý đến nhân vật nhỏ bé như chúng ta, nhưng bây giờ thì không được, anh với ông Lôi có qua lại thì nhất định sẽ có người chú ý đến nhà chúng ta.
Anh ậm ừ một lát rồi nói tiếp: "Nếu chúng ta không chia ra rõ ràng nhất định là không được. Chúng ta đi đâu giải thích là nhà chúng ta có nhiều tiền mặt như vậy đây? Từ đâu mà chúng ta có? Cho nên anh muốn gọi điện thoại cho mẹ, nói mẹ gửi vàng thỏi đến đây, chúng ta cứ nói là vài thập niên trước trong nhà đã cất giấu. Trước kia không dám lấy ra dùng, bây giờ chính sách đã khác nên mới dám đem ra Bảo Châu gật đầu: "Như vậy cũng được nhưng mà làm như vậy thì không có vấn đề gì sao?"
Bảo Sơn nhìn Bảo Châu, mỉm cười và nói: "Chẳng lẽ em cho rằng anh thật sự chỉ đi theo ông Lôi tham quan khắp nơi thôi sao? Một vài chuyện nên hỏi thăm thì anh cũng đã hỏi thăm hết rồi, tình hình hiện tại chính là quản không nghiêm khắc, nếu có thứ gì tốt thì đều có thể đi đổi. Vàng bạc ngân hàng đều sẽ thu vào. Hơn nữa hiện tại mới vừa qua khỏi cái thời kỳ kia, nếu chúng ta nói trước kia mình đã giấu đồ mà không dám lấy ra thì đó cũng là chuyện của quá khứ"
Hai mắt Bảo Châu sáng lấp lánh, nói: "Như vậy thì ổn rồi ha.
Cũng may là lúc này nếu qua vài thập niên nữa thì mọi việc đều phải chính quy. Như hiện tại vẫn còn tốt chán. Bảo Châu: "Vậy anh mau đi gọi điện thoại cho mẹ đi.
Nếu là trước đây thì rất khó liên hệ, nhưng bây giờ mẹ ở huyện, bọn họ hoàn toàn có thể liên hệ được.
Bảo Châu xoa tay: "Không ngờ cũng có ngày chúng ta thật sự mua được nhà"
Bảo Sơn: "Sau đó chúng ta tìm người sửa sang lại, anh thấy căn nhà này dùng vật tư khá tốt, chúng ta sửa sang lại thì không cần xử lý phần nền móng, chỉ cần sửa sang lại bố cục rồi trang trí thôi, anh thấy cũng không phức tạp cho lắm"
Hai người ngồi cạnh bồn hoa, càng nói thì càng vui, đôi mắt Bảo Châu như hai ngôi sao nhỏ trên bầu trời, cô nói: "Khi chúng ta trở về, em muốn tự mình thiết kế, em muốn làm người thiết kế Bảo Sơn: "Được thôi.
Anh nói: "Ngày mai chúng ta đến nhà Quan Tâm để cảm ơn, thuận tiện hỏi thăm một chút xem có ai có thể hỗ trợ trang trí không"
Bảo Châu gật đầu thật mạnh: "Được ạ.
Hai người bàn bạc chuyện này xong càng thêm vui vẻ, lúc tách nhau ra, Bảo Châu còn nhảy chân sáo.
Bảo Sơn kêu: "Bảo Châu"
Bảo Châu quay đầu lại: "Sao thế ạ?"
Bảo Sơn bật cười, nói: "Em cứ như một con thỏ trắng vậy.
Bảo Châu: "Em rõ ràng là một con hổ oai phong lẫm liệt.
Tâm trạng cô đang rất tốt, cô làm mặt quỷ rồi chạy đi.
Bảo Châu đi lên lầu, vừa lúc đó thì thấy Quan Tâm đi ra ngoài rửa mặt, đúng lúc thấy trong phòng chỉ có một mình Đinh Lan, Bảo Châu hỏi: "Những người khác đi đâu hết rồi nhỉ?"
Đinh Lan: "Bọn họ đều đi ra ngoài buôn bán rồi, còn chưa về đâu?
Bảo Châu tò mò hỏi: "Vậy cậu không đi sao?"
Đinh Lan lắc đầu: "Tôi không quen vận động, tôi cảm thấy nếu tôi bán chắc mệt lắm, còn không bằng ở phòng ngủ đọc sách thì hơn.
Đinh Lan buông quyển sách trong tay ra, hỏi: "Các cậu xem nhà thế nào rồi?"
Bảo Châu búng tay một cái, nói: "Không tệ nha, giờ sẽ chờ mẹ tôi đến đây"
1036 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận