Cô vào phòng lấy bình nước nóng đem ra, nói: "Đây nè, cảm ơn anh nha.
Bảo Sơn gật đầu, vuốt nhẹ tóc cô, nói: "Bớt nói những câu vô dụng đó đi" Bảo Châu cười ha ha ha, rồi lại cười hì hì và bước vào phòng.
Chiêu Đệ nhìn Bảo Châu, lại tránh xa Bảo Sơn một chút, cúi đầu không biết là đang nghĩ cái gì.
Thật ra là có nghĩ cái gì đâu! Chiêu Đệ chính là nghĩ nhà bác cả gái thật sự không hề nghèo. Nhà bọn họ và nhà bác cả gái không có qua lại với nhau, chỉ vào dịp thanh minh mỗi năm đến viếng mộ bác cả trai mới gặp mặt nhau.
Tuy nhiên, thời gian đó thật sự quá ngắn ngủi, trong nhà luôn nói nhà bác cả thê thảm, một người phụ nữ mang theo ba đứa con là quá khốn khó.
Trước kia Chiêu Đệ vẫn tin điều đó, mặc dù là đã trọng sinh một lần, nhưng đầu óc Chiêu Đệ cũng không quá thông minh, có thể thi đậu cấp ba một phần là nhờ bẩm sinh, phần còn lại là do cố gắng. Cho nên trước kia Chiêu Đệ vẫn tin tưởng những gì trong nhà và trong thôn nói.
Cho đến khi vào huyện học cấp ba, Chiêu Đệ ở cùng phòng với Bảo Châu, lúc này mới biết không phải như vậy.
Cuộc sống của một người như thế nào chỉ cần nhìn vào những chi tiết nhỏ hằng ngày là có thể hiểu được.
Nhìn vào cách ăn mặc và chi phí của Bảo Châu thì có thể biết được cuộc sống của cô nhất định là rất tốt.
Hơn nữa, có một ít đồ đạc lại mang kiểu dáng của sau này, lúc Chiêu Đệ vừa mới ở cùng phòng với cô, trong lòng vừa kinh hãi vừa thấp thỏm, tuy nhiên Chiêu Đệ đã thử qua vài lần, phát hiện Bảo Châu và mình không giống nhau.
Bảo Châu đích thị là một thiếu nữ bản xứ hoạt bát.
Nghĩ lại thì, nếu thật sự là một người trọng sinh, cho dù có cải trang giống đến mức nào, thì ánh mắt cũng không thể lừa được người khác.
Giống như chủ nhiệm lớp bọn họ đã từng nói qua không chỉ một lần, thoạt nhìn Chiêu Đệ trông rất thành thục, đương nhiên không phải chỉ là diện mạo, mà điều kiện trong nhà cũng giống nhau, lại gầy gò ốm yếu, nhìn có vẻ nhỏ tuổi hơn thực tế rất nhiều.
Cho nên cái này thật sự là cho người ta một loại cảm giác khác lạ.
Cả từ trong ánh mắt đến cả trong khí chất.
Tuy nhiên, Bảo Châu lại không có cảm giác như vậy, trông cô có vẻ rất hiểu biết, nhưng khi tiếp xúc thì phát hiện vẫn có chút tính cách trẻ con.
Có thể thấy được, đơn thuần chính là điều kiện cuộc sống của cô không tệ.
Đến nỗi cô có một ít đồ đạc tương đối mới mẻ..... cũng không cần phải mua, dù sao thì dượng cả của Bảo Châu cũng là lãnh đạo ở Cung Tiêu Xã.
Khóe miệng Chiêu Đệ cong lên, càng tiếp xúc với anh em Bảo Châu, Chiêu Đệ càng cảm nhận được, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài!
"Chiêu Đệ, chị làm sao mà ngây ra vậy?"
Chiêu Đệ lấy lại tinh thần, nói: "À, chị đang suy nghĩ chút chuyện"
Bảo Châu tròn xoe mắt nhìn Chiêu Đệ, cười nói: "Chị suy nghĩ cũng nhập tâm quá đó, em gọi chị mấy tiếng rồi mà không thấy chị nói gì"
Chiêu Đệ cười xin lỗi, nói: "Em gọi chị có việc gì?"
Bảo Châu: "Hiếm khi hôm nay có chút thời gian, em muốn đi tắm rửa, chị có muốn đi cùng không?"
Chiêu Đệ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu và nói: "Chị không đi đâu em cứ đi đi, lát nữa chị còn muốn ra ngoài một chuyến Bảo Châu dạ một tiếng cảm thấy cũng không ngoài dự tính.
Thật ra đều ở cùng phòng ngủ, cũng không có bí mật gì quá lớn, Chiêu Đệ cảm thấy Bảo Châu kỳ lạ, trong lòng dâng lên một chút cảm giác muốn thử cô. Thật ra Bảo Châu cũng biết Chiêu Đệ lén buôn bán ở bên ngoài.
Nếu muốn giấu người khác hoàn toàn, đó là chuyện không thể.
Chiêu Đệ làm cùng với Cao Tiểu Đan, mẹ của Cao Tiểu Đan đi làm ở xưởng quần áo, có thể lấy được một ít vải, Chiêu Đệ đem đến chợ đen bán sỉ.
Bọn họ phân chia nhau làm như thế nào thì Bảo Châu không biết, cô cũng không hỏi đến, nhưng mà cô nghĩ chắc cũng thu được không ít, gần đây Chiêu Đệ cũng nẩy nở hơn khá nhiều.
870 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận