Lâm Tiếu Tiếu vội nói: "Chính là vì ông cụ không có ở đó ạ nên con của ông ấy bán. Bảo Nhạc nói chuyện gì đó với cậu ấy, nói qua một hồi rồi quyết định mua toàn bộ hồ lô ngào đường luôn. Thích Ngọc Tú hiểu rõ: "Mẹ biết rồi, tên nhóc con này thật sự làm việc không bằng cha mình, cơ mà nhà mẹ vợ cậu ấy bán tôm hùm đất xào cay, bán rất đắt hàng đó nha. Ái chà, cái này thật sự chua thiệt đó. Lâm Tiếu Tiếu có chút ngượng ngùng.
Nhưng Thích Ngọc Tú lại không nói gì với Lâm Tiếu Tiếu nữa, ánh mắt nhìn sang phía con gái, cô do dự một chút rồi hỏi: "Sao con ăn nhanh vậy, chẳng lẽ con không thấy chua hả?"
Bảo Châu đưa chuỗi kẹo qua cho mẹ: "Nếu mẹ thấy chua thì chúng ta đổi đi.
Thích Ngọc Tú cắn một cái: "Cái này của con cũng chua mà"
Bảo Châu ngẩng đầu, nói: "Có chua hả mẹ? Con cảm thấy không chua một chút nào, ăn rất ngon mà"
Thích Ngọc Tú lúc này muốn nói nhưng rồi lại thôi, biểu cảm càng rõ ràng hơn, cô nhìn hai người đứa con mình đang không biết gì, hít sâu một hơi rồi mới nói: "Bảo Sơn, Bảo Châu, ngày mai các con không có việc gì thì hãy đi bệnh viện kiểm tra một chút đi.
Bảo Châu: "Con không có bệnh tật hay ốm đau gì hết mà, sao lại phải đi kiểm tra cái gì ạ?"
Bảo Sơn gật đầu: "Con cũng rất khỏe mạnh mà Thích Ngọc Tú: ""
Hai đứa này đúng là không tinh ý gì cả mà.
Cô nghiêm túc nói: "Con thèm ăn chua như vậy cũng là vừa đúng thời điểm. Con đi bệnh viện kiểm tra một chút để xem có phải có bầu hay không"
Bảo Châu: "Thần linh ơi!"
Cô trừng mắt thật to, không thể ngờ được: "Cái gì cơ ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Lúc trước mẹ mang thai cũng đều rất thích ăn chua.
Cô nghiêm túc dặn dò: "Con nên đi kiểm tra đi!"
"Có phải con sắp có em bé không?"
Chuyện này như một tiếng sét đánh ngang tai với Bảo Châu, cô bàng hoàng nhìn mẹ, tay đang cầm trái bầu đường. Thích Ngọc Tú bình tĩnh, cô ấy nói: "Đây không hẳn là chuyện ngoài sức tưởng tượng gì cả.
Quả thực không phải là không thể, đám cưới của Bảo Châu và Bảo Sơn tổ chức ở thủ đô vào tháng 11 nhưng cuối tháng 9 mới đăng ký kết hôn, hiện tại xem ra đã gần hai tháng rưỡi, xác suất có em bé là rất cao.
Hơn nữa Bảo Sơn vốn đã nói từ trước rằng chuyện này cứ để thuận theo tự nhiên, có thể thấy hai vợ chồng không hề né tránh điều gì. Vì vậy Thích Ngọc Tú đương nhiên đoán được điều này. Nhưng cô đoán rằng Bảo Châu sẽ khá là bất ngờ.
Dù biết chắc là sẽ có con sau khi kết hôn nhưng Bảo Châu vẫn rất bàng hoàng và choáng ngợp. Cô sững sờ ra một lúc lâu, Bảo Sơn ở phía sau không xa, anh phóng nhanh như bay lại gần chỗ cô đến mức trái bầu trong tay rơi ra rớt xuống đất.
Y như một màn biểu diễn với nội dung "cú sốc khiếp sợ". Thích Ngọc Tú đảo mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ, cô hít sâu một hơi hỏi: "Con có thấy khó chịu không?"
Bảo Châu che bụng, đột nhiên bản thân cảm thấy có hơi khó chịu. Cô lập tức nói: "Cũng có một chút ạ.
Thích Ngọc Tú cả người căng thẳng hỏi: "Con khó chịu ở chỗ nào?" Bảo Châu chỉ tay: "Con đi đâu cũng thấy khó chịu.
Thích Ngọc Tú lo lắng nhìn cô nhưng thấy con mình sắc mặt vẫn hồng hào, hai mắt sáng ngời, đã vậy còn đang lười biếng chảy thây ra, nếu thật sự khó chịu thì tại sao Thích Ngọc Tú lại không nhìn thấy cơ chứ? Cô khẽ thở dài nói: "Con đang nói nghiêm túc à?"
Bảo Châu ngập ngừng: "Không lẽ là..... giả ạ?"
"Bốp bốp"
Bảo Châu dính vài đòn bôm bốp từ Thích Ngọc Tú, cô giả vờ khóc, nước mắt tràn ra: "A a, anh ơi, mẹ đánh em kia......
Bảo Sơn lo lắng vội vàng ôm lấy Bảo Châu, bộ dạng đang muốn che chở cho vợ mình ở trước mặt mẹ, nói: "Em đừng khóc.. nín đi nào đừng khóc nữa nha...
Thích Ngọc Tú: ". "..... Hai đứa này đúng là yêu đương vô là đầu óc không còn tỉnh táo nữa mà. Bảo Châu đang giả vờ thế kia mà con còn tin sao hả?"
Bảo Sơn mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Bảo Châu rất tốt mẹ ạ"
Thích Ngọc Tú: "? ??"
Cô ấy cũng không có ý nói là Bảo Châu xấu tính cơ mà? Cái thằng con này thật là...
Người làm mẹ như Thích Ngọc Tú lúc này đúng là hết nói nổi con mình mà. Lại một lần nữa cô cho rằng khi con người ta yêu vô rồi thì sẽ không còn biết đâu là đúng đâu là sai nữa rồi.
Chẳng phải là cô hỏi một đằng thì con mình trả lời một nẻo hay sao? Vậy thì không phải do đầu óc không tỉnh táo chứ còn là gì nữa?
Thích Ngọc Tú thực sự... không nói nên lời.
Mặc dù Bảo Châu không có triệu chứng gì nhưng người làm mẹ luôn có chút bất an, cô nói: "Sáng mai con hãy đến bệnh viện khám qua một chút đi.
"Tại sao phải đợi đến sáng mai ạ? Tối nay chúng ta có thể đi ngay luôn ạ.
Tuy rằng hiện tại cũng không còn sớm nhưng bệnh viện cũng chưa chắc là còn chỗ trống, vì vậy Bảo Sơn lập tức hành động, nói: "Để anh đưa em đến bệnh viện"
Không chỉ dừng lại ở đó, Thích Ngọc Tú nhìn bộ dạng của hai người họ, cô do dự một chút rồi hỏi:
"Bảo Châu à, có phải con chỉ là đang háu ăn thôi đúng không?"
Bảo Châu:
1041 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận