Bà ngoại cô ta một mực nhận định cô gái quyên tặng kia là đứa con gái năm đó bị vứt bỏ.
Cô con dâu này đương nhiên hy vọng có thể tìm được người, người có tiền như vậy nếu tìm được rồi thì có thể không giúp đỡ người trong nhà sao? Đúng vậy cô ta tìm được nhà dì của anh họ rồi. Người anh họ này công tác trong huyện, nghe xong lập tức tính toán, cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng!
Hiện tại bộ đội biên chế và địa phương là hai hệ thống khác nhau, nếu là đoàn văn công thì cũng không dễ tìm được người, bọn họ không có khả năng thông qua bộ đội để tìm người. Chỉ có thể báo lên trên, lại dự định thông qua những người trong thôn để tìm ra một chút manh mối, nhưng bây giờ thấy một chút manh mối cũng không có nên cũng không thể làm gì được.
Tuy nhiên, sau khi chuyện này truyền ra, gia đình thím ba cũng không có ai phản ứng. Mọi người đều hiểu được nhà hắn có quan hệ thân thích nên sẽ không trước mặt mà làm chuyện đắc tội. Thật ra mà nói gia đình hắn cũng đã gây thêm rất nhiều phiền phức cho mọi người.
Một chuyện khác nữa là vào lúc báo danh đi học vào mùa hè, rất nhiều gia đình trọng nam khinh nữ nhưng cũng cho con gái đến báo danh.
Hơn nữa, chuyện này không chỉ xảy ra ở thôn bọn họ, giống như toàn bộ công xã bọn họ đều có một sự thay đổi khác hẳn các công xã khác.
Dù sao thì đây cũng là một bước phát triển tốt.
Thích Ngọc Tú cũng không phải là người có tâm tư cao thượng như vậy nhưng cũng biết con gái thì cũng có nhiều khả năng.
Nếu một người không được giáo dục, thì không thể nào sáng suốt và hiểu biết lý lẽ, cô chính là một ví dụ thực tế.
Trước kia cái gì cô cũng không hiểu, chỉ biết thụ động nghe theo người khác rằng cô nên làm như thế nào, cô cũng được học qua rằng phụ nữ có thể vươn cao đến nửa bầu trời, nhưng cuộc sống hàng ngày vốn dĩ đã rất khó khăn, làm sao có thể nghĩ đến những chuyện đó?
Nhưng bây giờ đã khác, mọi người đã được ăn no, hiểu biết cũng nhiều nên suy nghĩ cũng thoáng hơn.
Cô nghĩ đến mấy đứa bé gái trong thôn, lập tức cảm thấy dù Khương Việt có đem đến rắc rối cho cô, cô cũng không thấy phiền.
Ai làm chuyện tốt lại hơi đâu để tâm đến chút chuyện nhỏ này.
Có lẽ bọn họ chỉ là mạo hiểm làm một chút việc nhỏ nhưng ý nghĩa lại rất lớn.
Thích Ngọc Tú không hề e sợ!
Cho nên hai cái chuyện nhỏ nhặt này đều không ảnh hưởng đến tâm trạng của Thích Ngọc Tú, mỗi ngày cô vẫn làm việc như bình thường. Mặc dù nhà cô không có nhiều lực lượng lao động nhưng cô vẫn làm nhiều hơn những người khác, lấy được mười cái công điểm, thật sự rất ổn thỏa. Trước kia Thích Ngọc Tú luôn lo lắng người khác cảm thấy cô lấy mười cái công điểm thì sẽ nói này nói nọ, cho nên không dùng hết sức làm việc, sợ bị người ta nói, nên cô không phải là người lấy được nhiều công điểm nhất.
Cuộc sống ngày càng khó khăn nên bây giờ cô không còn nghĩ như vậy nữa.
Cho dù là hoàn toàn vô dụng, cô cũng là người phụ nữ làm nhiều việc, nếu không cho cô mười cái công điểm, vậy cũng tốt, làm bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, dù sao cô cũng có thể làm việc bình thường giống như những người khác.
Thích Ngọc Tú tự tin nghĩ như vậy.
Nhà bọn họ "bất ngờ" có những ngày tháng may mắn nên cũng có chút tự tin hơn.
Cô ăn ngon, đầy đủ chất dinh dưỡng, mặc dù người cô thật sự rất gầy, nhưng cô là người hiểu rõ bản thân nhất. Cô đủ tự tin rằng cơ thể mình đã khá hơn trước rất nhiều.
Chẳng qua...... Thích Ngọc Tú nhìn quần áo mùa hè của ba đứa nhỏ, trong lòng thật sự có chút phiền muộn.
Quần áo của bọn nhỏ chật nên không thể mặc lại.
Bọn nhỏ lớn nhanh như hỏa tiễn.
Cũng may Thích Ngọc Tú đã mua những bộ quần áo giống nhau như đúc nhưng số đo thì lớn hơn, bọn nhỏ vui sướng thay quần áo mới, bởi vì đổi mùa, rất nhiều người cũng không thể nhận ra đây không phải quần áo của màu hè năm trước.
826 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận