Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 716: Chương 716

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Yêu cầu của Bảo Châu được bà Trần đồng ý, cuối cùng cô cũng có thể yên tâm rồi, cô vui sướng tiếp tục đi làm việc.
Có thể nói trường bọn họ là trường luyện thi duy nhất ở thủ đô, hầu như những người muốn học bổ túc đến đây rất đông.
Đương nhiên cũng có một vài giáo viên lớn tuổi hoặc bạn học đang ngầm dạy thêm. Nhưng đây lại là hai việc khác nhau.
Việc tồn tại của nhóm người này cũng không ảnh hưởng gì đến việc kiếm tiền của Bảo Châu cả.
Kỳ thật, đúng là năm trước chính sách đã có sự thay đổi, mọi người bán đồ ở nhà ga, đẩy xe bên đường bán đồ ăn. Những người như vậy rõ ràng rất nhiều, nhưng thật sự mà nói có ai mở cửa hàng ra hay không thì... gần như là không có.
Mọi người đều không dám trở thành người tiên phong, mặc dù có một vài tiệm cơm nhỏ mở ra, nhưng cũng khá kín đáo vì sợ bị người khác phát hiện.
Hơn nữa, Bảo Châu thật sự nghi ngờ, những tiệm cơm nhỏ đó trước kia đã được dựng lên, vốn dĩ đó là những quán ăn gia đình, bây giờ chính sách đã cho phép buôn bán, bọn họ mới khoan khoái hơn một chút.
Tuy là như vậy cũng không lập tức mở rộng.
Tóm lại mọi người vẫn giữ thái độ cẩn trọng.
Nói một cách tương đối, Bảo Châu xem như là người gióng trống khua chiêng (), vì thế đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Mọi người đều chú ý đến sự phát triển của chỗ này, tuy nhiên họ cũng biết rõ rằng trường luyện thi và tình hình hiện tại không quá giống nhau.
[Chú thích: ( ) Gióng trống khua chiêng: Làm rùm beng ầm ĩ để phô trương] Bảo Châu biết vào thời đại của chị Khương Việt, đây là một cách thức kiếm tiền, so với những công việc buôn bán kiếm tiền khác thì căn bản không có gì khác nhau.
Nhưng ở thời đại này thì không phải, mọi người không thể nói lớp học bổ túc của bọn họ và những công việc buôn bán kiếm tiền khác ngoài kia có gì khác nhau, nhưng cũng tuyệt đối không giống nhau.
Ở thời đại này, việc đi học là vô cùng quý giá, sinh viên thời này rất được coi trọng, lớp học bổ túc tuyệt đối không phải là công việc kiếm tiền.
Nơi đây tương đối giống những thư viện xa hoa thời cổ đại, làm sao có thể nói người dạy chữ và người buôn bán là cùng một địa vị xã hội chứ? Chắc chắn là không thể!
Huống chi là nói họ lấy tiền?
Điểm này không bị người ta lên án, một chỗ lớn như vậy, nhiều người như vậy, còn có tài liệu giảng dạy và bài thi, tất cả đều có thể quy ra tiền.
Hơn nữa nếu không thân không thích thì ai cho học bổ túc cơ chứ? Có một chỗ dạy học như vậy thật là tốt.
Đương nhiên, nơi này cũng có một phần là do Bảo Châu dẫn dắt dư luận, nhưng phần lớn đều là mọi người tự nghĩ như vậy.
Bảo Châu mở lớp học bổ túc rất thuận lợi, người mang lại lợi ích cho bọn họ là "người học", Bảo Châu nghĩ đến Khương Việt từng nói, đến thời đại của Khương Việt có rất đông sinh viên nên không còn đáng giá nữa.
Chỉ là Bảo Châu cảm thấy hiện tại không phải, bây giờ mọi người vẫn rất tôn trọng người có học, cũng có rất nhiều người muốn học thật giỏi.
Tuy nhiên Bảo Châu cũng đã rõ vì sao trong vài thập niên ngắn ngủn, bọn họ lại phát triển nhanh như vậy, bởi vì mọi người đều rất chú tâm học hành và kiếm tiền.
Nhưng trong hoàn cảnh xã hội hiện tại, Bảo Châu làm gì cũng rất thuận lợi, cuộc sống quá thuận lợi nên thời gian lại trôi qua thật mau, tuy bận rộn nhưng thời gian giống như gió thoảng qua, 26 tháng chạp Bảo Châu mới lên xe lửa về nhà, lần này vé xe lửa là Chiêu Đệ mua, cô ấy dẫn theo ba đứa em gái, cùng đồng hành còn có Lý Kiến Kỳ.
Bọn họ ở bên này buôn bán, nếu không phải là cuối năm thì căn bản cũng không muốn đi.
Tuy một phòng giường nằm là 6 người nhưng đã có 5 người bọn họ quen biết lẫn nhau nên cũng tương đối an toàn.
Mặc dù bây giờ đã là cuối năm, người đi xe lửa cũng không nhiều, nhưng dù sao đi với bạn bè cũng an tâm hơn.
Hiện tại trời rất lạnh, đồ ăn mang theo để lâu cũng không sợ bị hỏng, nhưng mọi người đều không mang theo thứ gì chỉ trực tiếp mua cơm trên xe lửa.
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, Chiêu Đệ nói về ba đứa em gái: "Lần này trở về, chị định đổi tên cho ba đứa em chị Bảo Châu: "Đổi tên sao ạ?"
Cô biết Chiêu Đệ vẫn luôn muốn đổi tên, Chiêu Đệ cười: "Chị sẽ không tự đổi tên, nếu chị đổi tên thì quá phiền phức, còn liên quan đến quá nhiều thứ. Nhưng mấy đứa nhóc này thì có thể đổi tên Kỳ thật, cô ấy rất muốn cho ba đứa em gái đi học nhưng bọn họ đều không còn nhỏ, Muội Tuyệt nhỏ nhất cũng chỉ nhỏ hơn Bảo Châu có ba tuổi, bọn họ đều đã qua tuổi học tiểu học, mà bản thân bọn họ cũng không muốn học cho nên Chiêu Đệ không miễn cưỡng bọn họ, nhưng chương trình học cơ sở, môn ngữ văn và toán học tiểu học, cô ấy đều tự mình dạy cho các em. Cho dù thế nào thì cũng phải biết chữ và số.
Bằng không sau này muốn tính toán cái gì cũng đều không biết, mấy đứa em gái cũng hiểu được nên đều rất nghe lời.
1107 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận