Khương Việt ồ lên một tiếng, Đường Chính Viễn: "Tôi không giỏi nấu ăn nhưng mà tôi có thể thu dọn được.
Khương Việt cười cười: "Vậy thì anh ở nhà thường ăn uống như thế nào?"
Đường Chính Viễn: "Tôi đều ăn cơm hộp là chính, còn nếu tôi thực sự không có thời gian thì chỉ ăn một ít bánh quy Khương Việt lập tức phản ứng lại: "Bánh quy sữa mà anh mang qua là do anh tự tích trữ có phải không?"
Đường Chính Viễn bật cười, nói: "À, đó là của dì tôi mua chúng cho tôi, dì ấy chỉ hơn tôi sáu bảy tuổi và sống ở tòa nhà bên cạnh. Tôi không thường xuyên ở nhà vì bận đi làm nên dì ấy đến. Lâu lâu qua giao một số thứ, cũng sắp xếp cho quản gia đi qua dọn dẹp một chút."
Câu nói này có nhiều tầng ý nghĩa, một là muốn nói với Khương Việt rằng anh ấy không phải lúc nào cũng ở nhà; và tầng khác là để nói với cô ấy rằng nếu một phụ nữ trẻ xuất hiện ở nhà anh ta, đó là dì của anh ta chứ không phải một số mối quan hệ khác.
Khương Việt đã hiểu. Cô ấy cười toe toét.
Đường Chính Viễn: "Cái này có phải là cắt ra hay không?"
Khương Việt vội vàng gật đầu: "Đúng vậy.
Đường Chính Viễn: "Được rồi tôi sẽ làm.
Hai người không nói gì thêm, nhưng là mấy câu nói, có nói hay không không có gì khác nhau, trên thực tế, Đường Chính Viễn cũng không biết anh thật sự đi qua đây như thế nào. Anh hơi cụp mắt xuống nhưng tâm trạng lại tốt lạ thường.
Khương Việt rõ ràng là có ý tứ, Đường Chính Viễn cũng vậy.
Anh nở nụ cười, nghiêm túc cắt rau và nói: "Cô vẫn luôn ở thủ đô sao?"
Khương Việt lắc đầu: "Không hẳn là vậy, tôi được nghỉ liền sẽ đi về nhà, nhưng hiện tại tôi đang ở trong đoàn, ở ngoại thành nên tôi nhất định không trở về nhà"
Tứ Hải có một studio điện ảnh ở ngoại ô, tuy không lớn bằng Hoành Điếm, nhưng nhìn chung phim truyền hình đều được quay ở đó, cô nói: "Còn anh? Anh rất bận rộn sao?"
Đường Chính Viễn: "Chà chà, dạo gần đây tôi rất bận bịu.
Họ gần đây đang theo dõi một băng nhóm tội phạm, mỗi ngày đều theo dõi giám sát, đội của họ làm việc theo ca, hiếm thấy rằng hôm nay có tiến triển hơn so với ban đầu nên có thể nghỉ một ngày.
Anh vốn dĩ không muốn làm gì và định ngủ một giấc thật ngon. Nhưng khi nhìn thấy tin nhắn của Khương Việt, anh ta không kìm lòng được mà đi qua đây ngay lập tức.
"Tôi sẽ không trở về trong vài ngày tới.
Khương Việt tay cử động một nhịp, ồ một tiếng, sau đó ngẩng đầu hỏi anh: "Tại sao anh lại nói cho tôi biết?"
Đường Chính Viễn không nói lời nào, động tác tay thái rau nhanh hơn rất nhiều.
Khương Việt: "Anh phải cẩn thận một chút.
Đường Chính Viễn nhìn lên và hỏi ngược lại cô: "Tại sao cô lại quan tâm đến tôi vậy chứ?"
Khương Việt hít sâu một hơi, mạnh dạn nói: "Bởi vì tôi có hứng thú với anh Cô cười với anh một cách ngọt ngào và chắc nịch: "Tôi thích anh.
Đường Chính Viễn sững sờ, con dao làm bếp trên tay suýt nữa cứa vào tay, Khương Việt kịp thời chạy tới: "Anh không sao chứ? Có phải nặng lắm không? Đưa đây tôi xem nào!"
Đường Chính Viễn không bị thương, anh cúi xuống nhìn của cô, nói nhỏ: "Cô......
Khương Việt ngẩng đầu: "Như thế nào?"
Trong lúc nhất thời Đường Chính Viễn thực sự không biết nên nói cái gì.
Anh do dự một lúc rồi nói: "Tôi không có nhiều thời gian để yêu, cũng không có nhiều thời gian để dành cho cô"
Khương Việt họ khụ khụ một tiếng rồi cười nói: "Anh thử nói xem tôi có nhiều thời gian rảnh không hả? Tôi cũng rất bận rộn"
Cô ấy so với Đường Chính Viễn rộng lượng hơn và nghiêm túc: "Tôi thực sự rất thích anh"
Đường Chính Viễn nhướng mày: "Có thật không?"
Khương Việt không nói thêm gì nữa, ngược lại cô nhìn chằm chằm vào Đường Chính Viễn, hai người nhìn nhau qua lại, sau đó Đường Chính Viễn bật cười, anh nghiêm túc nói: "Tôi là Đường Chính Viễn, so ra thì nhỏ hơn cô một tuổi, hiện tại đang sống ở thủ đô, quê quán Cát Tỉnh. Nhà tôi đều có đủ ông bà cố, ông bà, cha mẹ, chỉ có mình tôi là con cháu nhỏ. Có điều nhà tôi tương đối là một đại gia đình thịnh vượng. Ông nội của tôi là sinh viên thuộc nhóm đầu tiên của khôi phục thi đại học, sau đó lên đại học công an ở Cát Tỉnh, tốt nghiệp xong thì được phân phối sang ở bên kia. Ông tôi căn bản quê quán ở phượng hoàng trấn, hộ tịch cảnh sát nhân dân. Lúc ấy còn không được gọi là phượng hoàng trấn, sau này mới sửa lại là phượng hoàng trấn. Ông nội của tôi tốt nghiệp đại học sau, ông cũng bị điều đi. Lúc ấy không giống như bây giờ, vẫn cần phải chiếu cố. Thời điểm ba tôi bốn lăm tuổi, ông nội tôi đã lập công ở thủ đô, sau này ba tôi cũng kế nghiệp cha làm cảnh sát, tìm được đối tượng là đồng nghiệp, chính là mẹ tôi. Tôi hiện tại cũng giống họ. Nhà tôi được xem như là có học thức sâu rộng. Mặc kệ là nam hay nữ thì cũng vẫn là cảnh sát. Bản thân tôi năm trước tốt nghiệp đại học, lúc sau thực tập liền được điều tới thị cục hình cảnh đội, công việc tương đối bận rộn. Đại loại tôi và gia đình mình là như thế đó."
Khương Việt không ngờ rằng người này đột nhiên bắt đầu tám đời tổ tiên của chính mình.
1083 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận