Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 743: Chương 743

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Tiền này không phải không thể tiêu, cũng không phải tiêu không nổi, mà là thật sự không cần thiết. Kiến thức tiểu học không khó như những lớp trên.
Vậy nên Trác Tuyệt vẫn luôn không mở lớp dạy học sinh tiểu học, mà lớp dạy học sinh tiểu học ở trường khác thật sự cũng không có giá cao như vậy, nếu so sánh với Trác Tuyệt, thì đúng là hàng ngon giá rẻ.
Không phải Bảo Châu không có suy xét qua, mà là thật sự đã suy xét rồi mới có thể đưa ra quyết định như vậy.
Có rất nhiều chuyện không phải tốt hay không tốt, mà là thích hợp hay không thích hợp.
Bảo Châu và Bảo Nhạc ở bên này không ngừng phát triển, tương tự Thích Ngọc Tú ở bên kia cũng phát triển không ngừng.
Cô ấy mở 2 cửa hàng ở Thẩm Quyến, chủ yếu là bán sỉ.
Rất nhiều khách mua hàng từ nơi khác tới không có khả năng đặt hàng ở xưởng quần áo, xưởng quần áo cũng không có khả năng tiếp đãi những khách nhỏ.
Đúng lúc chỗ bọn họ là nơi bán sỉ nhỏ lẻ trang phục. Mỗi ngày khách hàng từ nam ra bắc tới lấy hàng kéo dài không dứt, vốn dĩ Thích Ngọc Tú lấy hàng về bán sỉ ở bên kia kiếm được rất nhiều tiền.
Trước kia Thích Ngọc Tú thấy lớp học bổ túc của con gái ở bên này kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng sau khi bắt đầu bán sỉ trang phục, cô ấy lại cảm thấy so với ngành sản xuất trang phục ở Thẩm Quyến thì công việc của Bảo Châu thật ra chỉ là mưa bụi mà thôi.
Quả nhiên niên đại này chính là 'đầu gió heo cất cánh () trong truyền thuyết!
[Chú thích: ( ) Đầu gió heo cất cánh: phát triển rất nhanh về kinh tế, khác hẳn sự phát triển chậm trước đó. Thích Ngọc Tú giống như thấy mình trở lại tuổi 20, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết! Mặt trời mọc lên cao từ sáng sớm, mới 7 giờ rưỡi mà thời tiết đã bắt đầu trở nên nóng bức.
Thích Ngọc Tú khóa cửa cẩn thận, đi đến đầu ngõ ăn bánh cuốn, sau đó mới chạy xe máy đến chợ bán sỉ trang phục, nơi này hiện tại là chợ bán sỉ trang phục lớn nhất Thẩm Quyến, những người bán hàng rong khắp cả nước đều tới đây lấy hàng.
Nửa năm trước, Thích Ngọc Tú dùng số tiền Bảo Châu mua nhà trả lại để mua hai căn nhà ba tầng sát đường bên này làm cửa hàng, hiện tại kiếm được khá nhiều tiền.
Mỗi buổi sáng, Thích Ngọc Tú đều sẽ ra khỏi giường lúc 7 giờ, tầm 7 giờ rưỡi sẽ ra ngoài, sau đó đến đầu ngõ ăn sáng, lúc này mới tới cửa hàng, căn nhà cô ấy ở cách chợ bán sỉ không xa lắm, bình thường khoảng 8 giờ là có thể đến nơi.
Những người bán hàng trong cửa hàng cũng đến đây vào lúc này, mọi người sẽ sửa sang lại hàng hóa trong 30 phút, đúng 8 giờ rưỡi sẽ mở cửa.
Ngay từ giây phút đầu tiên mở cửa, nhiều khi bọn họ không còn thời gian để sửa sang lại hàng hóa nữa, nhiều người đồng loạt đến đây lấy hàng, cứ nối liền nhau không dứt, họ cầm một sấp tiền mặt tới đây mua trang phục, sau đó rời khỏi Thẩm Quyến rồi tản ra khắp nơi trên cả nước. Mới sáng sớm Thích Ngọc Tú đã tất bật với công việc, tuy bên này cô ấy có 8 người phụ việc, nhưng bằng ấy người vẫn làm không xuể, ngay lúc Thích Ngọc Tú bận bịu không kịp trở tay thì trợ thủ Lý Kiến Kỳ của cô lại không có mặt ở đây, cậu còn phải đến các nhà máy.
Tuy bọn họ làm bán sỉ bên này nhưng ở cửa hàng cũng không có đủ hàng hoá để cung cấp, họ vẫn phải phụ thuộc vào xưởng quần áo.
Ngược lại thì xưởng quần áo cũng dựa vào bọn họ, cả hai bên hỗ trợ lẫn nhau.
Đây là hình thức kinh doanh chợ của bọn họ, hầu như mọi người đều không có xưởng quần áo của riêng mình. Nghe nói trước kia còn có rất nhiều người từ nơi khác tới đây để trực tiếp tìm những nhà máy, nhưng hiện tại cũng không còn nhiều cảnh tượng như vậy nữa.
Một cái nhà máy sản xuất có thể sẽ không làm ra tất cả các kiểu dáng hiện nay, nhưng đến chợ bán sỉ bên này thì chắc chắn sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn.
Kiểu dáng giống nhau cũng sẽ có sự khác biệt về giá cả và cả sự khác biệt về chất lượng sản phẩm, trang phục xuân hạ thu đông đều có nên cũng tương đối thích hợp.
Đương nhiên đối với những người từ nơi khác tới đây lấy hàng mà nói, ở đây vừa tiện lại vừa được lựa chọn, dĩ nhiên là tốt hơn lấy ở nhà máy một chút.
Chưa kể những nhà xưởng còn không vui lòng khi bọn họ đến lấy hàng nữa. Lấy thì ít mà còn chọn lựa, đã vậy còn muốn được giảm giá.
Chợ bán sỉ của bọn họ chỉ đưa ra giá một lần mà thôi, như vậy sẽ tiện hơn rất nhiều. Tình hình hiện tại, có thể nói là mọi người đều xem trọng và cũng đều quen thuộc với loại hình thức mua bán này, Thích Ngọc Tú ở bên này kiếm được rất nhiều tiền, phải cắt bớt đi thời gian ăn cơm trưa may ra mới làm kịp. Dù sao thì khách mua hàng cũng đến rất nườm nượp.
So với những cửa hàng khác cùng buôn bán trên phố, chỗ bọn họ là làm ăn tốt nhất. Thích Ngọc Tú còn nhớ lúc trước khi Bảo Châu trang trí trường luyện thi, Thích Ngọc Tú cũng từng hỏi qua Bảo Châu, tại sao lại phải trang trí hoàn hảo như vậy. Lúc ấy Bảo Châu có nói: Rượu có thơm đến mấy mà ở trong ngõ sâu cũng mất mùi, không thể vì đồ tốt mà mặc kệ tất cả những thứ khác.
Vẻ bề ngoài cũng rất quan trọng.
963 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận