Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 846: Chương 846

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Nhưng mấy năm nay có nhiều chuyện lần lượt kéo đến làm bọn họ thật sự bận rộn, mà bản thân Bảo Châu cũng không có ý định kết hôn vội.
Dù sao thì kết hôn cũng là chuyện trọng đại cả đời.
Cô lại là một người rất chú trọng các nghi thức, một khi đã như vậy thì tất nhiên phải tổ chức một lễ cưới thật đầy đủ và trang trọng. Bảo Sơn vừa lúc cũng nghĩ như vậy, anh không muốn cả hai có tiếc nuối gì cho nên mới thường xuyên qua lại rồi chậm trễ đến bây giờ. Bây giờ quyết định kết hôn cũng là vì bọn họ cảm thấy đây là thời gian thích hợp. Nghĩ lại một chút thì bọn họ cũng yêu đương được ba năm rồi, mà lúc này còn lưu hành () nạn tảo hôn (), rất nhiều bạn bè cùng lứa tuổi với bọn họ đều đã kết hôn, người bên cạnh cũng không ngừng thúc giục bọn họ mau chóng kết hôn đi.
[Chú thích:
- () Lưu hành: đưa ra sử dụng rộng rãi trong xã hội.
- ( ) Tảo hôn: là việc lấy vợ, lấy chồng khi một bên hoặc cả hai bên chưa đủ tuổi kết hôn, cụ thể là nam từ đủ 20 tuổi trở lên, nữ từ đủ 18 tuổi trở lên.] Dù sao thì Bảo Sơn cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi.
Nhiều người nói những người ở tuổi này đã có con có thể đi mua nước tương được luôn rồi.
Bảo Sơn thầm chấp nhận, vừa lúc Bảo Châu cũng đang dao động, Bảo Sơn lập tức hiểu rõ tâm trạng và suy nghĩ của bạn gái nên đã quyết định tổ chức một buổi cầu hôn thật long trọng.
Chuyện cầu hôn này là lần đầu tiên Bảo Sơn làm nhưng anh không phải là không biết gì, dù sao thì cũng được coi như là anh có kinh nghiệm.
Bảo Sơn đúng là rất có kinh nghiệm.
Anh đã thấy rất nhiều người làm rồi.
Cho dù có chưa từng ăn qua thịt heo thì anh cũng đã nhìn thấy heo chạy rồi mà.
Anh cũng có xem qua những thước phim cầu hôn đại loại như vậy rồi nên rất thuận lợi chuẩn bị mọi thứ.
Hoa tươi: phải có.
Bong bóng: cũng phải có.
Pháo hoa: càng phải có.
Nến thơm: phải có. Nhẫn: chắc chắn không thể thiếu.
Tất cả đều phải có mới tạo nên một màn cầu hôn hoàn hảo, Bảo Sơn cầu hôn thì đương nhiên không thể gạt người trong nhà, họ hàng và bạn bè thì anh đều thông báo cả, hơn nữa còn lặng lẽ dặn mọi người ngàn vạn lần không được nói cho Bảo Châu biết.
Cả thế giới đều có thể biết nhưng riêng Bảo Châu không thể biết được.
Nếu cầu hôn thì tất nhiên phải làm một cách bất ngờ.
Nhưng mà có thật sự phải diễn như vậy không? Bảo Châu cười trộm lắc tay: Em biết hết cả rồi.
Nhược điểm của điểm này chính là hai người cùng nhau lớn lên. Mặc dù Bảo Sơn cảm thấy bản thân có cố hết sức giữ bí mật, không để lộ ra một chút manh mối nào. Nhưng ở trong mắt Bảo Châu thì những hành động ấy không khác gì làm một cách công khai, cô thật sự hiểu rất rõ Bảo Sơn.
Cô nhìn một ít động tác nhỏ của Bảo Sơn thì đã biết anh định cầu hôn rồi.
Quả nhiên là quá quen thuộc thì không có gì bất ngờ nữa. Mặc dù không có kinh ngạc nhưng thật mừng thay là cô vẫn rất tò mò.
Cầu hôn khi cả hai đều có tình cảm với nhau, mặc kệ là biết trước hay không biết trước thì cũng đều rất hạnh phúc.
Chỉ cần Bảo Sơn dành tâm huyết vào việc chuẩn bị thì cũng đủ khiến Bảo Châu rất vui rồi, vốn dĩ cô là một người lạc quan, tất nhiên trong lòng càng vui đến mức muốn nở hoa.
Mặc dù Bảo Châu đã biết nhưng cô vẫn giả bộ như chính mình không biết gì cả.
Cô là bạn gái rất tốt rất tốt nha, rất để ý đến cảm xúc của bạn trai thân yêu của mình, giả bộ như cái gì cũng không biết cũng yêu cầu kỹ thuật diễn đó nha, Bảo Châu cảm thấy tạm thời không nên nói đến việc Bảo Sơn cho cô niềm vui bất ngờ như thế nào, còn cô chắc chắn cũng sẽ cho Bảo Sơn một niềm vui bất ngờ. Người bạn gái tốt nhất thế giới!
Là cô đó... quả thật không sai mà...
Kỹ thuật diễn xuất phải đạt một trăm phần trăm!
Bảo Sơn chọn thời điểm cầu hôn là vào lúc hoàng hôn, vừa đúng lúc thời tiết đang vào mùa xuân, trên bầu trời còn có cả ánh trăng dịu dàng.
Thích Ngọc Tú tìm lý do dẫn Bảo Châu ra ngoài để mọi người chạy nhanh đến hỗ trợ, Bảo Sơn dùng nến xếp thành hai hình trái tim, ở trong sân thì treo thật nhiều bong bóng, thậm chí anh còn sắp xếp bắn pháo hoa ở đầu ngõ nhà bọn họ.
Đừng tưởng đây là kiểu cầu hôn cũ rích, ở những năm này thì đây vẫn còn là chuyện rất mới mẻ.
Thời buổi này không có tồn tại chuyện cầu hôn, rất nhiều người quen biết và thân thiết rồi xác định quan hệ hôn nhân. Đương nhiên cũng có lúc không thân thiết gì, chỉ cần mấy người trẻ tuổi xem mắt và nói chuyện thấy tốt, rồi tìm bà mối, ước định sính lễ tiệc hỏi hay nói cách khác là đính hôn.
Bạn bè đồng nghiệp bên cạnh bọn họ gần như đã kết hôn cả rồi, nhưng khi bọn họ nhìn thấy 'nghi thức tình cảm này thì vẫn thật sự cảm thấy hâm mộ trong phút chốc.
Bảo Sơn hướng dẫn những người ở đây chuẩn bị, còn Bảo Châu thì kéo Thích Ngọc Tú đi dạo bộ, Thích Ngọc Tú cúi đầu nhìn cô cười hỏi: "Con đã biết rồi phải không?"
Bảo Châu trợn to mắt, ra vẻ ngây thơ hỏi lại: "Biết cái gì ạ?"
1078 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận