Quan Tâm nói như vậy Bảo Châu cũng tán thành, cô gật đầu nói: "Cha cậu nói đúng"
Cô thật sự không muốn chạy đồng chạy tây mãi.
Rất mau nhờ sự sắp xếp của Quan Tâm, Bảo Châu và anh trai Bảo Sơn chọn một ngày bắt đầu xem nhà, Bảo Châu nói: "Hôm nay mới thấy anh có thời gian rảnh nhỉ?"
Bảo Sơn cười xin lỗi, nói với em gái: "Rất xin lỗi em, sau này anh nhất định sẽ bận tâm nhiều một chút"
Bảo Châu à một tiếng, tỏ vẻ mình cũng không tin tưởng mấy.
Tuy rằng như thế vẫn rất nhanh khôi phục trạng thái nói cười, con người cô thích vui vẻ náo nhiệt, không phải người thích trầm lặng buồn rầu.
Cha Quan Tâm là loại người điển hình ở Bắc Kinh, ông ấy rất nhiệt tình, ông với phía chủ nhà và Bảo Châu gặp mặt nhau, vừa gặp mặt ông giới thiệu họ cho nhau, sau đó dặn dò Bảo Sơn và Bảo Châu: "Cho dù các cháu có nhìn trúng được căn nhà này, cũng tuyệt đối đừng biểu hiện ra mặt nha. Nếu các cháu biểu hiện rõ ràng là mình thích, vậy sẽ không dễ để trả giá đâu"
Bảo Châu nghiêm túc gật đầu: "Cháu biết rồi ạ."
Cha Quan Tâm: "Các cháu cứ xem trước đi, sau đó chúng ta tranh thủ trả giá thấp nhất, cái này là chuyện quan trọng"
Bảo Châu gật đầu, tỏ vẻ mình đã học hỏi được.
Tuy nói có hai căn nhà đều tương đối gần nhưng cha Quan Tâm vẫn dẫn bọn họ đi xem căn nhà xa nhất trước, đây là do không có biện pháp nào khác, bọn họ cũng phải tranh thủ thời gian của chủ nhà, có thể xem trong cùng một ngày đã là điều không dễ dàng. Căn nhà xa nhất này đi xe buýt cũng gần hai giờ đồng hồ.
Căn nhà hai tầng, diện tích cố định khoảng 300 mét vuông, được giữ gìn khá tốt, chủ nhà nghe nói anh em Bảo Sơn và Bảo Châu muốn mua nhà, thấy bọn họ còn trẻ nên cũng không quá để mắt tới, cho một cái giá mười hai ngàn đồng tiền.
Mọi người đều hốt hoảng.
Cha Quan Tâm: "Tôi nghe người ta nói, cậu ra giá mười ngàn đồng tiền.
Chủ nhà cười uể oải, nói: "Đó là cái giá tôi ra cho họ hàng thân thích nhà tôi, bán cho người trong nhà và bán cho người ngoài tóm lại là không thể giống nhau được mà đúng không? Hơn nữa, đó là giá của năm trước, bây giờ giá thị trường đã tăng, tôi muốn mười hai ngàn cũng đâu phải là nhiều Hắn căn bản không cho rằng mấy người này có thể mua được, nói chuyện cũng không hề khách khí, nói: "Muốn mua được giá rẻ thì đi xem mấy căn nhà nhỏ một chút, căn nhà lớn như vậy không có mười mấy ngàn thì đừng nghĩ tới. Bảo Sơn và Bảo Châu xem xét khắp nơi, không thể không nói chỗ này thật sự khá tốt, nhưng cho dù có được giữ gìn tốt, tóm lại cũng có khuyết điểm.
Cái khuyết điểm này không phải là chuyện giá nhà, mà là trên giấy tờ của căn nhà này còn hộ khẩu của hai gia đình, chuyện này thật sự rất phiền phức.
Bảo Châu suy nghĩ rồi nói: "Bọn cháu cảm thấy chỗ này không thích hợp với bọn cháu.
Cha Quan Tâm: "Vậy cũng đúng"
Bọn họ nói vài lời khách sáo, cười tạm biệt, mới bước ra cửa, đã nghe thấy chủ nhà buông một câu: "Quỷ nghèo cũng bày đặt mua nhà"
Bảo Châu nghe thấy thì nhướng mày, Quan Tâm thấp giọng: "Sao lại có loại người tố chất kém thế?"
Bảo Châu kéo tay Quan Tâm, nói: "Đi thôi"
Cha Quan Tâm hỏi: "Các cháu thật sự không thấy ưng ý sao?"
Bảo Châu gật đầu, nói: "Cháu thật sự không thấy ưng ý, chỗ này cách trường học bọn cháu khá xa, như vậy cũng không tiện. Hơn nữa, cháu đã xem bố cục tổng quan của chỗ này rồi, nếu cháu thật sự mua thì cũng phải sửa lại rất nhiều. Hắn giữ gìn tốt mới có thể muốn giá cao, nhưng cháu mua thì phải phá hủy ngay, vậy không phải là lãng phí tiền rồi sao ạ?"
Cha Quan Tâm: "Vậy tiếp tục đi xem căn khác thôi.
Mấy người bọn họ nhanh chóng đi xem căn nhà thứ hai, căn nhà thứ hai chính là căn của 7 chị em kia, gia đình này đòi lại được công bằng, nhà được trả về, chẳng qua lão chủ nhà này mới trở về hai ngày đã qua đời, căn nhà này cũng không biết nên xử lý thế nào, 7 chị em trong nhà này vì muốn chiếm đoạt căn nhà đã ra tay đánh nhau.
Hai ba tháng trôi qua ai cũng bị thương mới quyết định đem căn nhà bán đi để lấy tiền chia đều. Bảo Châu và bọn họ đi xem nhà, chị cả trong nhà cho bọn họ đi xem, người chị cả mới dẫn bọn họ vào xem thì mấy chị em còn lại đã phần phật vọt tới, lập tức vây quanh bọn họ.
Bảo Châu:
"Các người tới xem nhà à? Chị cả, sao chị có thể lén dẫn người tới xem? Cho dù muốn xem cũng phải có mặt tất cả mọi người chứ"
"Đúng vậy, chị nói xem có phải các người thông đồng với nhau không?"
"Cô gái nhỏ à, cô muốn mua nhà sao? Để tôi nói với cô, cái căn nhà này, không có hai mươi ngàn đồng tiền, nhà chúng tôi tuyệt đối không bán.
"Chị hai tôi nói rất đúng"
Tuy ban đầu bọn họ đã thương lượng thấp nhất là mười bốn ngàn nhưng thấy có người tới xem thì lại thay đổi.
Mấy người bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Bảo Châu:
Bảo Sơn nhìn bọn họ, nói: "Quá mắc, nếu vậy chúng tôi mua không nổi?
1073 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận