Một người mà điểm nào cũng xuất sắc như vậy thì sẽ càng hấp dẫn người khác.
Nhưng tình yêu thì ngược lại, nó sẽ làm cho người ta có chút dè chừng.
Ví dụ như là bản thân cậu, cậu làm việc ở trường luyện thi, căn bản sẽ không cảm thấy ái mộ hiệu của bọn họ, ngược lại chỉ vô cùng sùng bái cô, nhắc tới Điền Bảo Châu, chỉ có hai chữ chính trưởng là: Trâu bò.
Cậu cũng có suy nghĩ giống hầu hết các bạn học nam khác.
Vương Bằng nói: "Trong ấn tượng của tôi thì không có, hơn nữa có ai điền mà đi thích Điền Bảo Châu chứ? Cô ấy xuất sắc như vậy, nếu theo đuổi cô ấy, rồi lại phát hiện bản thân không có chỗ nào bằng cô ấy, vậy không phải sẽ áp lực lắm sao?" Bảo Sơn: "À"
Vương Bằng: "? n Cái tiếng "À" này là có ý gì?
Tuy nhiên, Bảo Sơn cũng không có ý định giải thích, nghe nói không có ai theo đuổi Bảo Châu, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng khá hẳn lên, khóe miệng cũng nhếch lên một chút, nói: "Cậu thế nào rồi?"
Vương Bằng: "Tôi còn đang theo đuổi Quan Tâm nhưng vẫn chưa thành công"
Cậu nhìn biểu cảm chế nhạo của Bảo Sơn, vội vàng nói: "Nhanh thôi, tôi cảm giác cô ấy sẽ nhanh đồng ý thôi. Bảo Sơn chỉ gật đầu chứ không đưa ra ý kiến gì, nhìn anh có vẻ không tin tưởng cho lắm. Vương Bằng vò đầu, nói: "Tôi sẽ tiếp tục cố gắng." Nói xong câu này, lại vò đầu và nói: "Đúng rồi, tôi còn chưa hỏi. Có phải cậu không còn tên là Điền Bảo Sơn nữa đúng không?" Bảo Sơn gật đầu: "Để tôi xác nhận lại với cậu một chút, tôi là Lôi Khải Uẩn"
Anh mỉm cười nói: "Cậu có thể gọi tôi là Lôi cũng được, ở nước ngoài có một số người bạn vẫn kêu tôi như vậy.
Vương Bằng: "Kêu họ thôi sao? Nếu vậy thì có hơi kỳ quái, nhưng mà cũng được, sau này tôi sẽ kêu cậu như vậy. Tôi cảm thấy cái tên Bảo Sơn vẫn oai phong hơn.
Ánh mắt Bảo Sơn lóe lên, mỉm cười nói: "Chỉ là đúng hơn thì tôi họ Lôi mà thôi"
"Đúng đúng đúng"
Bảo Sơn cũng không hy vọng ngoài gia đình Bảo Châu ra còn có thêm người ngoài nào kêu anh là "Bảo Sơn". Anh có tâm tư của riêng mình, cũng vì có tâm tư của riêng mình nên anh phải được gọi là Lôi Khải Uẩn.
Hơn nữa anh vốn dĩ chính là con cái nhà họ Lôi mà.
"Học sinh chỗ các cậu đúng là rất đông"
"Đó là đương nhiên rồi, tuy ở thủ đô cũng có vài trường luyện thi. Nhưng chỗ chúng ta là tốt nhất.
Vương Bằng đắc ý.
Bảo Sơn gật đầu đồng ý, một khi Bảo Châu đã làm thì tất nhiên sẽ không thua kém ai cả.
"Anh Bảo Sơn" Hình như Bảo Châu đã xong việc rồi, cô đi đến hành lang, chẳng qua đi đến đây thì cô lại nhíu mày, nói: "Mùa đông lạnh như thế sao anh còn mở cửa sổ? Có phải anh hút thuốc đúng không? Em nói cho anh biết nha, trường học chúng ta cấm hút thuốc. Không được gây ấn tượng không tốt cho bọn nhỏ"
Cô trừng đôi mắt tròn xoe nhìn anh.
Lúc Bảo Châu nhìn vào một người nào đó thì sẽ khiến người đó cảm thấy trong mắt cô chỉ có mỗi mình họ.
Bảo Sơn mỉm cười, đưa tay ôm lấy Bảo Châu, đặt tay trên vai cô, nói: "Anh không có, anh chỉ muốn hít thở không khí một chút, anh không hút thuốc lá mà Bảo Châu: "Đưa tay ra em kiểm tra coi nào.
Bảo Sơn lập tức đưa tay mình ra, nói: "Em xem, hai tay anh đều không có dấu vết gì cả."
Bảo Châu gật đầu: "Như vậy thì được.
Vương Bằng nhìn dáng vẻ của bọn họ, cậu cảm thấy có chỗ nào đó...... rất kỳ lạ.
Cậu ho khan một tiếng, bản thân mình hình như có chút dư thừa.
Đúng ngay lúc này, Bảo Sơn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Vương Bằng, Vương Bằng cảm thấy ánh mắt này của Bảo Sơn ý là...... muốn đuổi cậu đi sao?
Cậu do dự một chút, nói: "Vậy các cậu ở lại đây đi, tôi còn có việc bận. Lôi, khụ khụ, Lôi à, lần sau chúng ta sẽ mời bạn học tụ tập đông đủ nhé.
Bảo Sơn gật đầu: "Được thôi"
Vương Bằng đi rồi, Bảo Châu hỏi: "Sao cậu ấy lại gọi anh là Lôi?"
Bảo Sơn: "Là anh kêu cậu ấy gọi như vậy, mọi người sau này đều sẽ gọi anh như vậy"
Bảo Châu à một tiếng thật dài, Bảo Sơn mỉm cười: "Em muốn gọi là gì thì cứ gọi, nhưng mà đã xong việc rồi sao? Bây giờ chúng ta về nhà chứ?"
Bảo Châu: "Em còn phải đến xưởng in một chuyến, anh đi cùng em không?"
Bảo Sơn: "Được thôi. Để anh lái xe cho Bảo Châu tức giận: "Có phải anh cũng cảm thấy kỹ thuật lái xe của em không ra gì đúng không?"
Đừng tưởng rằng cô không nhìn ra, lần trước cô đã nhìn ra hết rồi. Bảo Sơn: "Không có đâu, anh cảm thấy không có vấn đề gì cả, anh muốn em ngồi nghỉ trên xe mộtlát nên mới dành lái xe thôi mà"
Anh đưa tay ra nắm tay cô rồi dắt cô đi, Bảo Châu họ khan một tiếng, nói: "Anh làm như thế này không thích hợp chút nào"
Bọn họ không phải là anh em, trước kia khi còn nhỏ cùng nhau cầm tay thì không có vấn đề gì. Nhưng hiện tại đã khác rồi nên nắm tay như vậy không ổn chút nào. Cô giương mắt, hàng lông mi dài nhấp nháy, nói: "Anh xem anh đang làm gì thế này?"
Cô giơ hai tay đang nắm của hai người lên sau đó lay nhẹ một chút.
Bảo Sơn nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô, nghiêm túc nói: "Bảo Châu, em có còn nhớ lúc trước anh đã nói gì với em không?"
1115 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận