Bảo Châu: "Tôi đang bôi chống nắng, thật ra không phải tôi sợ phơi nắng đen da, mà tôi sợ phơi nắng làm da bị tổn thương"
"Chống nắng sao?" Ôn Nhu tò mò: "Còn có thứ đồ như vậy à?"
Bảo Châu: "Có chứ"
Nhắc tới chống nắng, Bảo Châu cũng hơi buồn, đây là thứ trước kia Khương Việt cho cô, Khương Việt cho cô nhiều lắm nhưng sau đó bọn họ không thể qua bên kia nữa, thứ này cũng càng ngày càng thiếu.
Kem chống nắng này cũng đã hai năm rồi, cũng may vẫn chưa bị hỏng.
Đinh Lan tò mò liếc mắt nhìn thử rồi nghiêm túc nói: "Khi nào rảnh chúng ta ra ngoài dạo một vòng đi."
Điền Bảo Châu có nhiều món đồ mà cô bạn chưa từng thấy qua.
"Được đó"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía người địa phương Quan Tâm.
Thật ra Ôn Nhu cũng là người địa phương, nhưng chị ta đã xuống nông thôn 11 năm, không có nhiều hiểu biết về nơi này, còn Quan Tâm sinh ra và lớn lên ở đây, cũng chưa từng rời khỏi nơi đây nên là người tương đối thích hợp để dẫn đường.
"Phòng ngủ chúng ta ai sẽ làm trưởng phòng đây?" Lý Hân Hồng lên tiếng.
Mọi người nhìn nhau, Bảo Châu lại tiếp tục bôi chống nắng rồi thay giày thể thao, sau đó chạy tại chỗ, nói: "Ai muốn làm không, nếu muốn thì giơ tay lên? Sau đó trình bày một chút về ưu điểm của bản thân, rồi mọi người bỏ phiếu, ai được mọi người đồng ý thì sẽ làm trưởng phòng"
Ôn Nhu giơ tay lên: "Tôi muốn tranh cử"
Những người khác đều im lặng không một tiếng động, Bảo Châu: "Vậy chị hãy làm đi Nghĩ kỹ lại thì quả thật Ôn Nhu là người thích hợp nhất, vừa lớn tuổi nhất, lại là người địa phương, tuy là thanh niên trí thức nhưng mạnh mẽ và kiên cường hơn những người khác trong phòng.
Phòng ngủ bọn họ thuận lợi nhất trí cho Ôn Nhu thông qua.
Bản thân Ôn Nhu còn có chút hoảng hốt, mọi người đều không tranh cử sao?
Nhưng rất nhanh sau đó, chị ta đã nghe thấy phòng khác cãi nhau vì bầu trưởng phòng, lúc này mới cảm thấy quả nhiên vẫn có người muốn làm trưởng phòng.
Phòng bọn họ chọn rất nhanh chóng chứ không náo nhiệt như phòng khác, tuy nhiên bọn họ cũng không có quá nhiều thời gian để náo nhiệt, bởi vì đã đến lúc bọn họ phát quần áo và chuẩn bị tập hợp.
Bảo Châu: Nghiêm túc!
Mọi người nhanh chóng thay đồng phục quân sự, ai nấy cũng mân mê bộ quần áo mới, vừa khẩn trương vừa kích động, Bảo Châu cũng như vậy, cô thay đồng phục sau đó lập tức vui vẻ nói: "Xem tôi có anh dũng không?"
"Đặc biệt anh dũng" Quan Tâm gật đầu lia lịa, nói: "Cậu xem này, có phải tôi cũng rất oai không?"
Bảo Châu giơ ngón tay cái lên.
Mọi người nhanh chóng tập trung lại cùng nhau, bắt đầu thảo luận xem mình mặc đồng phục quân sự oai phong cỡ nào. Ôn Nhu: "...... Quả nhiên tôi không thể hiểu nỗi mấy cô gái trẻ nghĩ gì?
Trần Băng Thiến nghe bọn họ ồn ào mà đau hết cả đầu, xoa huyệt Thái Dương và nói: "Mấy cô gái bình thường không có hoạt bát như vậy"
Bảo Châu nhẹ nhàng cười tủm tỉm: "Trần Băng Thiến, cậu cũng rất đẹp đó lại còn oai nữa chứ!"
Trần Băng Thiến: "Thật vậy à! Ha ha chúng ta cũng trông giống nhau thôi"
Ôn Nhu:
"Cũng gần đến giờ rồi nhỉ? Bây giờ chúng ta đến sân thể dục chứ?" Chị ta hỏi mấy người khác.
Mấy người bọn họ đều gật đầu, Bảo Châu nói: "Được đó, mau đi thôi!"
Mọi người cùng nhau ra ngoài và khóa cửa lại, Ôn Nhu lại đi kêu nữ sinh ban bọn họ ở hai phòng ngủ khác, sau khi chào hỏi nhau vài câu mọi người cùng đến sân thể dục.
Lúc bọn họ ra đến nơi cũng không sớm mà vừa kịp lúc, tuy là lần đầu tiên tập hợp, nhưng mọi người đều rất nghiêm túc tập trung theo đội hình.
Chỉ là sau khi sắp xếp đội hình, Bảo Sơn và Bảo Châu lại có hơi lọt chọt.
Bảo Sơn cao 1 mét 88, là người cao nhất trong số các nam sinh.
Cũng tương tự, nữ sinh cao nhất chính là Bảo Châu, mấy năm nay cô vẫn luôn tăng trưởng chiều cao, hiện tại cô đã 1 mét 68.
Bây giờ chế độ dinh dưỡng không được chú trọng, đa số mọi người đều không quá cao, người vừa cao vừa gầy như hai anh em bọn họ thật sự không nhiều.
Đặc biệt là Bảo Châu, cô là nữ sinh nhỏ tuổi nhất ở ban bọn họ, nhưng lại là người cao nhất.
Không chỉ có nữ sinh mà có rất nhiều nam sinh còn không được như Bảo Châu.
Tuy nhiên rất nhanh mọi người đã không còn tâm trạng cảm thán gen nhà bọn họ tốt mới có được vóc dáng cao như vậy nữa. Người huấn luyện quân sự rất nghiêm khắc, rất nhanh mọi người đã phải bắt đầu rồi......
Tuy người huấn luyện không lớn tuổi lắm nhưng lại là người rất nghiêm túc, khiến cho tất cả mọi người đều không dám làm bậy.
Người huấn luyện cũng không phân biệt nam sinh hay nữ sinh, cần phê bình thì đều phê bình như nhau. Một đám nữ sinh khóc thút thít.
Nhưng có một chuyện nằm ngoài dự đoán của mọi người, rõ ràng trông Điền Bảo Châu vô cùng nhẹ nhàng đáng yêu, da dẻ trắng nõn mịn màng, ấy vậy mà rất kiên trì. Động tác cô thực hiện đều rất đạt chuẩn. Qua mấy ngày, mỗi lần người huấn luyện nhìn thấy Bảo Châu đều giống như nhìn thấy con gái mình, mỉm cười gật đầu vô cùng tán thưởng.
1067 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận