Cô giáo Uông cười nói: "Các em đừng cảm ơn cô, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn hiệu trưởng. Còn không phải do hiệu trưởng sợ các em thi vất vả quá sao nên mới quyết định cho mỗi người một cái màn thầu lót dạ "Cảm ơn bác hiệu trưởng ạ."
Mọi người đều vui mừng cầm lấy màn thầu, đây chính là màn thầu trắng.
Hiệu trưởng cười hiền từ, nói: "Mau ăn đi, hôm nay các em đã vất vả nhiều rồi, các em chỉ cần biểu hiện tốt là được."
"Bọn em đều thi xong rồi...... Còn có thể biểu hiện sao ạ?" "Sao lại nói như vậy, lẽ nào ngày thường chúng ta không thể biểu hiện sao?"
"Ha ha, cũng phải.
Mọi người đều rất vui vẻ, Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không ngoại lệ, hai người ngồi cùng nhau, Bảo Châu cúi đầu cắn màn thầu, nói: "Ngon quá đi"
"Đương nhiên là ăn ngon rồi, đây chính là bột mì trắng, sao có thể không ngon?"
"Đúng vậy, Điền Bảo Châu, cậu cũng thật ngốc đi.
Mọi người cười trêu chọc, so với những học sinh ngoài trường liếc nhìn vẻ bề ngoài của Điền Bảo Châu một cái mà tim đã đập nhanh, những học sinh cùng trường thật ra không có tâm tư như vậy, cũng không thể nói là hoàn toàn không có, lúc mới vừa khai giảng thì vẫn có.
Nhưng mà chung quy còn có đại ca Tư Mã ve vãn xung quanh, thật sự không dễ chọc đến.
Với lại thành tích của anh em Bảo Châu còn đứng nhất.
Điền Bảo Châu hiểu biết quá nhiều, khiến mọi người dần dần từ bỏ tâm tư này, đẹp thì đẹp nhưng một cô gái đều giỏi hơn mình mọi thứ, loại động lòng này cũng nhanh chóng vụt tan.
Nếu bọn họ cũng đủ thành thục thì sẽ thích con gái thông minh, nhưng bọn họ vẫn chỉ là mấy tên nhóc choai choai, chỉ là chút cảm tình ngây thơ mờ mịt. Loại cảm tình như vậy rất dễ biến mất. Bởi vì người này sẽ khiến người khác có cảm giác thất bại.
Bọn họ chưa đủ lớn cho nên càng thích những cô gái e lệ ngượng ngùng hơn. Chứ không phải mỗi ngày đều cảm giác bị chỉ số thông minh áp chế.
Mặc dù nói "ngốc", nhưng ai ai cũng biết, Điền Bảo Châu vốn không ngu ngốc, người bình thường căn bản là không thể so bì! Điền Bảo Sơn cũng thông minh, nhưng Điền Bảo Sơn ít nói, cũng không xem như được nhiều người biết đến. Anh chỉ là có cảm giác tồn tại mạnh mẽ mà thôi.
Còn Điền Bảo Châu thì rất cá tính và được nhiều người biết đến.
Cho nên những cảm tình ngây thơ mờ mịt đó như một ngọn lửa nhỏ bùng lên một chút, lại bị một chậu nước lạnh tên là "chỉ số thông minh áp chế" lập tức tưới xuống diệt trừ sạch sẽ.
Cảm tình mông lung của bọn họ cũng nhờ thế mà biến mất.
"Điền Bảo Châu, cậu viết như thế nào vậy?"
Bảo Châu: "Tớ chia 3 đoạn...."
Cô đang gặm màn thầu nhưng cũng giảng giải đủ nghe, nói sơ qua một chút.
Vừa nghe, mọi người sôi nổi gật đầu: "Ôi, cậu viết như vậy khá tốt, đại khái là tớ không nghĩ tới, cứ trực tiếp viết luận văn như hợp đồng đã ký kết.
"Xong con bê, nghe Điền Bảo Châu nói như vậy, tớ cảm thấy tớ viết không được rồi"
"Phải không? Sao tớ lại cảm thấy Điền Bảo Châu viết như vậy không được, tuy nói cũng trọng tâm đó, nhưng chủ đề lao động là quang vinh lại không có dẫn chứng rõ ràng"
Dương Mông: "Như vậy mà còn bảo không có dẫn chứng rõ ràng ư? Ngược lại tớ cảm thấy như vậy rất rõ ràng, không có viết rõ từng chữ, nhưng mỗi chữ đều đại biểu......"
Mọi người bàn luận sôi nổi, ai cũng cho mình có lý, thật sự không thể không hỏi hiệu trưởng và cô giáo Uông một câu, hiệu trưởng: "Cái này đều khó mà nói được, vẫn phải xem giám khảo thích cái gì, nhưng thể hiện đó là nhất định thể hiện....."
"Hiệu trưởng, khi nào thì chúng ta có kết quả vậy ạ?" Bảo Châu chớp mắt, vẫn còn liên tục gặm màn thầu nhưng lại hỏi câu quan trọng nhất.
Hiệu trưởng: "Ba ngày là có kết quả rồi, ngày kia có kết quả sẽ đi thi tiếp"
"A, vậy nếu chúng ta có người có thể được thông qua thi đấu thành phố thì chẳng phải cũng chỉ có ba ngày để chuẩn bị thôi sao ạ? ??" Bảo Châu nghe xong liền chấn động, như vậy không phải vội quá sao?
"Cái này vốn dĩ chính là một quá trình tích lũy, nước tới chân mới nhảy thật sự là vô dụng"
Bảo Châu: ".....
A."
848 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận