Thật sự Bảo Châu có một suy đoán, kiếp trước ba chị em này nhất định là có mang nợ gì đó.
Chiêu Đệ căn bản là trọng sinh nên cô vô cùng căm thù Phán Đệ, đồng thời Chiêu Đệ cũng cố gắng nỗ lực để ba đứa em gái được thoát khỏi cái gia đình kia.
Như vậy có khả năng hay không là Phán Đệ đã từng hại bọn họ? Hơn nữa nhất định là rất nghiêm trọng, rốt cuộc Chiêu Đệ hận như vậy bởi thế cho nên mới quyết đoán từ bỏ đứa em gái này.
Mà bây giờ cô ấy cũng chưa đứng vững mà đã gấp gáp cho ba đứa em thoát khỏi gia đình. Cũng có thể là gia đình kia sẽ hại các em của cô ấy. Không thể không nói, Bảo Châu thật sự đã suy đoán ra nguyên do.
Tuy nhiên, mặc dù Bảo Châu đã đoán được 8 - 9 phần là Chiêu Đệ trọng sinh nhưng từ trước đến nay đều không hỏi xem kiếp trước mình thế nào. Ngay cả trước đây lúc cô còn có thể sang bên kia, cô cũng chưa bao giờ hỏi Khương Việt.
Điền Bảo Châu cũng không muốn biết trước cuộc sống của mình sẽ ra sao, vì biết trước thì cuộc sống sẽ không còn gì thú vị nữa.
Bảo Châu cho rằng, biết nhiều thứ về thiên nhiên thì tốt nhưng biết nhiều về đời sống con người thì sẽ càng nhiều buồn rầu, mất đi rất nhiều niềm vui.
Bảo Châu nói với bọn họ: "Thôi được rồi chúng ta không nói về bọn họ nữa, chi bằng bây giờ đánh bài Poker đi. Mọi người thấy sao?"
Ba người động loạt lắc đầu.
Bảo Châu thở dài, nói: "Vậy thì phải làm gì bây giờ?"
Bảo Sơn nói: "Nghỉ ngơi một chút đi, em có thể ngủ một lát"
Bảo Châu: "Vậy cũng được ạ.
Ở đây mấy người bọn họ vô cùng náo nhiệt, ở bên kia, Tiết Kỳ nhìn ông lão trước mặt đang kích động nên cũng không biết phải nói gì.
Mùa hè năm nay, bọn họ đón tiếp nhóm đầu tư Hoa Kiều đầu tiên về nước, ông Lôi ở trước mặt là một trong số đó, lần này ông về đây, ngoài chuyện đầu tư còn muốn tìm người thân.
Ông là người thủ đô, năm đó ông đến Anh quốc một mình, nghe nói vẫn còn người thân ở trong nước.
Bọn họ nhanh chóng tìm đến em trai của ông, đó là giáo thụ Lôi Ý Nhiên ở Bắc Đại đã qua đời.
Mà lần này sở dĩ bọn họ có mặt trên chuyến xe lửa này cũng là vì ông lão đến Cát Tỉnh tìm kiếm người vợ năm đó thất lạc của mình, nghe nói lúc ấy bà đã mang thai hơn 8 tháng.
Tiết Kỳ là người Cát Tỉnh cho nên đã quyết định đi cùng ông đến đây. Tuy nhiên hành trình đến Cát Tỉnh lần này bọn họ cũng không có thu hoạch gì.
Nhưng có ai ngờ đâu, bọn họ ở lại Cát Tỉnh hơn 20 ngày nhưng không tìm được một chút manh mối nào, lúc trở về lại vô tình gặp được người quá giống giáo thụ Lôi ở trên xe lửa.
"Ông Lôi, sau khi chúng ta về thủ đô, tôi sẽ cho người điều tra hồ sơ của bạn học Điền Bảo Sơn, nếu cậu ấy thật sự là người thân của ngài, chúng tôi nhất định sẽ thu xếp cho mọi người......" Người đàn ông trung niên còn chưa nói xong, ông Lôi đã lên tiếng: "Sau khi trở lại thủ đô, tìm một trường hợp chính thức, tôi muốn có được một sợi tóc của cậu ấy"
Tiết Kỳ: "? ??"
Ông Lôi: "Tôi muốn đem ra nước ngoài xét nghiệm ADN, nếu cậu ấy là người thân của tôi, có thể thông qua huyết thống mà khẳng định"
Tiết Kỳ kinh ngạc nhìn ông Lôi, thật sự chủ nhiệm Tiết không có hiểu biết về phương diện này, nhưng chuyện đó cũng không có vấn đề gì, đợi đến khi trở lại thủ đô, sẽ có chuyên gia về phương diện này làm cố vấn.
Chuyện này cũng không thể trách Tiết Kỳ thiếu hiểu biết, dù sao thì hiện tại phương diện này cũng chưa phát triển.
"Sau đó tôi có thể nói chuyện này với cậu ấy không? Ngài cảm thấy cậu ấy là người thân của em trai ngài sao?" Thật sự khi nhắc tới điều này, Tiết Kỳ có chút khó hiểu, năm đó giáo thụ Lôi còn chưa kết hôn đã qua đời, hoàn toàn không nghe nói ông ấy có người thân nào cả.
Hơn nữa dựa theo tuổi tác của giáo thụ Lôi thì dù thân phận của Điền Bảo Sơn thật sự là gì cũng đều không thích hợp.
Cho nên Tiết Kỳ cảm thấy khả năng cao là không phải.
Tuy nhiên chủ nhiệm Tiết cũng lo lắng cho ông lão này, nếu chịu đả kích quá lớn trên xe lửa rồi xuất hiện chuyện gì không may thì biết tìm bác sĩ ở đâu bây giờ.
Ông Lôi lắc đầu, ông vốn luôn trầm mặc ít lời nhưng lúc này lại móc ra một quyển album nhỏ, ông lật mở từng trang, dừng lại ở một bức ảnh chụp, đẩy qua: "Đây cậu xem kĩ đi.
Tiết Kỳ cúi đầu, hắn vừa nhìn thấy đã lập tức sửng sốt.
Trên bức ảnh chụp là hai người đàn ông, nhìn ảnh chụp có thể nhận ra tuổi tác của bọn họ có chút chênh lệch, nhưng xét về diện mạo thì lại giống nhau vô cùng. Tuy không thể nói là cùng một khuôn đúc ra, nhưng thật sự là rất giống.
Ông Lôi lại lật đến trang sau, là bức ảnh chụp ba người, đứng giữa là một ông lão nho nhã, hai người đàn ông vừa rồi đứng ở hai bên.
Tiết Kỳ kinh ngạc cực độ, ba người này lớn lên đều rất giống nhau.
"Đây là......"
Ông Lôi chỉ vào ông lão đứng giữa và nói: "Đây là cha tôi.
Lại chỉ tay về phía người đàn ông lớn tuổi hơn một chút: "Đây là tôi, người còn lại là em trai tôi, cũng chính là người mà mọi người gọi là giáo thụ Lôi"
1078 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận