Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 369: Chương 369

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:17:59
bọn họ bị ông Điền xách theo gậy gỗ rượt chạy qua tận mấy con phố liền, ông cho rằng nguyên nhân chính gây nên cớ sự này chính là do bọn họ không thể coi chừng tốt em trai mình. Thật quái lạ, rõ ràng người đẩy vợ Điền Tam khiến cô té ngã dẫn đến sinh non là Điền Cẩu Tử, nhưng người bị đánh bị mắng lại là mấy người chị em họ trong nhà.
Tiểu Bảo Châu tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nghiêm túc lên án: "Thật là bất công quá mà."
Thích Ngọc Tú xoa xoa đầu con gái, dỗ dành nói: "Ở trong thôn của chúng ta, kiểu người như thế có rất nhiều, những tình huống kiểu này trước nay xảy ra không hề ít"
Lời nói này là thật, không hề có một chút gì là sai cả, Thích Ngọc Tú không muốn con gái cô vì chuyện này mà cả ngày rầu rĩ không vui, cô cố ý nói lảng sang chuyện khác, âm thầm phân tán sự chú ý của cô nhóc: "Đại đội chúng ta năm nay đã chính thức thông qua kế hoạch cho xã viên bắt đầu nuôi heo"
Tiểu Bảo Châu lập tức mở to đôi mắt, cảm thán hét lên: "Thật sao ạ?"
Cô nhóc vui sướng đến nhảy nhót không ngừng: "Thật sự có chuyện đó sao mẹ? Chúng ta cũng có thể nuôi heo đúng không ạ?"
Thích Ngọc Tú cười nói: "Vẫn chưa thể chắc chắn được, loại công tác này đại đội sẽ quyết định bằng cách rút thăm, cũng không biết rốt cuộc nhà chúng ta có được gọi tên hay không nữa. Con muốn nuôi heo đến vậy sao?"
Tiểu Bảo Châu dùng sức gật đầu, nói: "Muốn ạ, nếu nuôi heo về sau này nhà chúng ta lúc nào cũng có thịt heo để ăn"
Tuy rằng hiện tại nhà bọn họ cách sáu bảy ngày là lại có thể ăn một bữa thịt nhưng thịt thì rất ngon, ăn bao nhiêu cũng không đủ! Cảm giác ăn hoài mà không thấy ngán. Hơn nữa, ai mà lại đi ghét bỏ thịt cơ chứ! Hiện tại là mùa xuân việc gieo trồng được thực hiện liên tục, trừ việc bỏ công tác tại đại đội, phần trăm đất nhà bọn họ cũng được nâng cấp cải tiến hơn không ít. Cũng chính vì vậy, mỗi ngày cô đều bận rộn dẫn bọn chúng đi khắp nơi, việc cần làm thực sự đếm không xuể mà.
Cho nên Tiểu Bảo Châu nghĩ rằng nếu nhà mình cũng nuôi heo vậy không phải mỗi ngày đều có thịt heo để ăn sao!
Đôi mắt Tiểu Bảo Châu sáng lấp lánh, lòng tràn đầy phấn khởi nói với mẹ cô bé: "Mẹ, mẹ, mẹ nhất định phải bốc trúng nha, con biết mẹ chắc chắn sẽ bốc trúng mà"
Thích Ngọc Tú vui vẻ cười không ngừng, nói: "Được, được rồi, để mẹ thử sức tận dụng hết sự may mắn xem sao nào"
Lúc này Tiểu Bảo Châu như chợt nhớ ra gì đó, cô nhóc tò mò hỏi dò: "Vậy thì có bao nhiêu người được phân công nuôi heo thế ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Khoảng chừng hai mươi nhà.
Cô nói: "Cho nên nói qua cũng phải nói lại, đại đội trưởng ông ấy ở phương diện này thật ra trước giờ đều rất độ lượng. Ông ấy cùng bên công xã thương lượng tận lực tranh thủ một phen giúp chúng ta, mục tiêu nuôi dưỡng của từng cá nhân là một trăm sáu mươi cân, vậy là vượt qua mục tiêu nuôi dưỡng của từng hộ gia đình rồi.
Tiểu Bảo Châu "Vâng" một tiếng.
"Khi nào chúng ta bắt đầu bốc thăm ạ?" Thích Ngọc Tú quay sang trực tiếp trả lời: "Sáng sớm hôm kia.
Cô nói: "Nếu như nhà chúng ta được xướng tên, mẹ tính là sẽ đi một chuyến đến công xã bên kia, nuôi heo là cả một quá trình lâu dài và đương nhiên yêu cầu quan trọng nhất chính là kỹ thuật. Tiểu Bảo Châu nhanh nhẹn đứng dậy: "Con sẽ đi cùng mẹ"
Thích Ngọc Tú đối với yêu cầu này ngược lại không có quá nhiều phân vân: "Quyết định như vậy đi, nếu mẹ đi mẹ nhất định sẽ mang mấy đứa theo cùng"
Mấy đứa nhóc trong nhà vui sướng nhảy cẫng lên, bọn chúng thích nhất là được qua bên kia chơi. So với sinh hoạt trong thôn, trẻ con đương nhiên vẫn thích khám phá thế giới mới mẻ bên ngoài hơn. Đám nhóc bên này vẫn đang hào hứng không thôi thì bên kia Thích Ngọc Tú bất chợt im lặng.
812 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận