Bảo Nhạc nói: "Xe cũ cứ để cho con dùng, còn xe mới thì để cho chị con Bảo Châu mỉm cười: "Người bỏ tiền ra chính là đại gia"
Bảo Nhạc: "Em biết, em biết, em có xe là được.
Tuy từ trước đến nay chị gái cậu không phải người keo kiệt nhưng Bảo Nhạc vẫn cảm thấy tự mình mua và người khác mua cho là hai chuyện không giống nhau. Cậu không thích như vậy.
Đây đại khái là tinh thần di truyền của nhà họ Thích.
Cả nhà bọn họ vô cùng náo nhiệt, Lý Kiến Kỳ đứng ở một bên cũng cười theo, Thích Ngọc Tú: "Dì là dì Trương đúng không?"
Dì Trương lập tức đáp lời: "Đúng vậy ạ, tôi là dì Trương"
Cô ấy mỉm cười nói: "Phiền dì thu dọn một căn phòng cho khách, lúc ăn tết trong nhà rất đông người nên khó tránh được việc dì phải bận rộn thêm một chút.
Dì Trương vẫn luôn làm việc vặt, hiếm khi được ở chung với chủ nhà, cười nói: "Đây đều là chuyện tôi nên làm"
Bảo Nhạc quay về trường luyện thi, Thích Ngọc Tú hỏi: "Khi nào thì Bảo Sơn về lại đây?"
Bảo Châu: "Hai ngày nữa ạ, anh ấy ở bên kia rất bận, chắc phải là 28 hay 29 tháng chạp gì đó, còn chưa có dự định chắc chắn"
Tuy lúc bắt đầu Thích Ngọc Tú cảm thấy hai người bọn họ tách riêng ra có chút không ổn lắm, nhưng một năm trôi qua bọn họ đã thích ứng rất tốt, còn lén đi ra ngoài du lịch một lần. Cho nên Thích Ngọc Tú không lo lắng nhiều như vậy nữa.
Đương nhiên chuyện cùng nhau đi ra ngoài du lịch vẫn là không thể được, người làm mẹ như cô không vui vì điều đó.
Cái tên tiểu tử Bảo Sơn này, từ khi bọn họ cùng nhau đi ra ngoài du lịch bị cô ấy biết được, người này lập tức trốn trốn tránh tránh, đúng là anh nên bị đánh......
"Hắt xì!" Bảo Sơn hắt xì một cái, xoa xoa cái mũi.
"Cậu Lôi, ngài không sao chứ?"
Bảo Sơn lắc đầu: "Không sao?
Anh nói: "Tiếp tục làm việc thôi"
Ellen lập tức nói tiếp: "Tôi làm theo sự phân phó của ngài, tôi đã đem toàn bộ cổ phiếu của Tượng Tinh Điện Tử trong tay chúng ta, bao gồm cả của ông Lôi bán ra ngoài, hiện tại đã bán hết sạch. Chúng ta thu lời gấp mười lăm lần. Tuy nhiên bởi vì chúng ta bán cổ phiếu theo từng đợt cho nên cũng không gây ra ảnh hưởng lớn gì cả, mỗi lần sau khi hạ xuống lại bắt đầu tăng lên, báo cáo cuối ngày hôm nay lại trở về mức bình thường, ngày mai bắt đầu phiên giao dịch có khả năng tiếp tục tăng cao.
Bảo Sơn rất bình tĩnh, nói: "Cho dù là tăng cao thì tôi cũng không chơi. Tượng Tinh Điện Tử này sớm muộn gì cũng rớt giá thảm hại"
Ellen là tâm phúc của Bảo Sơn, bọn họ cũng đã quen biết nhau rất nhiều năm, không chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới mà bọn họ cũng là bạn bè. Bảo Sơn làm việc tốt cũng không có gạt Ellen, đương nhiên Ellen cũng hiểu được vấn đề của Tượng Tinh Điện Tử.
Anh ta tò mò nói: "Ngài đoán khi nào sẽ rớt giá thảm hại ạ?"
Bảo Sơn: "Chắc cũng để người ta có một năm suông sẻ đi đã, năm trước chỉ có bốn ngày giao dịch, mặc dù như vậy cũng có thể ổn định, tôi đánh giá có thể là năm sau. Tôi đoán phiên giao dịch đầu tiên của năm sau sẽ rớt giá thảm hại.
Ellen cảm thán: "Bây giờ có những người nổi điên mà tranh nhau để mua vào, mà lại không biết cục lửa này sắp sém lông mày rồi"
Bảo Sơn ngẩng đầu, chậm rãi nói: "Cậu có tin hay không? Bây giờ cho dù cậu có đi nói với người khác đừng thu mua vào nữa thì cũng sẽ không có ai nghe cậu đâu! Không chỉ không nghe mà họ còn mắng cậu và chán ghét cậu, họ cảm thấy cậu nói chuyện giật gân, đây là tâm lý của dân cờ bạc. Lúc này bất luận là lời khuyên của kẻ nào cũng đều nghe không lọt tai"
Về điểm này Ellen gật đầu: "Tôi tin chứ ạ, tôi thấy ở nơi giao dịch có rất nhiều người thảo luận về cổ phiếu này. Mọi người đều vô cùng đau khổ tại sao không mua nó ngay từ đầu, đã thế lại sợ chính mình bị lạc hậu nên nhất định phải bắt lấy cơ hội này."
Hai người không nói thêm gì nữa, bởi vì những chuyện này không cần bọn họ phải quản tới.
Hơn nữa trong tình hình hiện tại thì bất luận là kẻ nào cũng không chịu nghe lời khuyên.
Bảo Sơn: "Thủ tục đã làm xong chưa? Vé máy bay thế nào rồi?"
Ellen: "Ngài cứ yên tâm ạ.
Ở trong thành thật đúng là không có ai chạy qua lại Bắc Kinh thường xuyên bằng Bảo Sơn, bây giờ ai ai cũng biết anh có bạn gái ở bên kia. Tuy nhiên anh biết sau lưng anh có không ít người chê cười anh. Nhưng Ellen cảm thấy người dùng thành kiến để nhìn nhận người khác thì cũng không có gì đáng để để tâm.
Người khác không hiểu nhưng anh ta biết cậu chủ của mình lợi hại, anh ta cười nói: "Tôi đã đặt vé máy bay vào ngày mai để ngài có một ngày chuẩn bị đồ tết"
Bảo Sơn bật cười, nói: "Cảm ơn cậu"
994 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận