Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 656: Chương 656

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Mua nhà cũng đâu phải là chuyện một sớm một chiều. Bằng không anh Kiến Kỳ cũng sẽ không kêu các cậu hỏi thăm trước, cậu nói xem có đúng không? Cậu nói trước với nhà mình cho bọn họ nhanh chóng gom góp tiền. Nói không chừng sang năm là có thể đủ đó, nếu chỉ thiếu một chút, tớ nghĩ hai bên đều là thông gia cũng dễ nói chuyện"
Trần Nham gật đầu: "Đúng đúng đúng"
Bảo Sơn nói đúng, nhà cậu muốn mua nhà trong thành, cũng không phải lập tức là có thể mua được.
Ở đầu kia Bảo Châu và Điềm Nữu thì thầm to nhỏ, đầu bên này Bảo Sơn và Trần Nham cũng thì thầm to nhỏ.
Bảo Nhạc nói chuyện với anh họ và cô bạn Trần Trân của mình, nói: "Người nghĩ đến chuyện ăn uống chỉ có ba chúng ta"
Tế Ninh: "Vậy em thi cấp ba như thế nào rồi?"
Tế Ninh: "Anh và chị của em cũng giành được hạng nhất tỉnh, em có giành được không?"
Tế Ninh: "Em tên là Trần Trân à? Em học hành thế nào? Em có thi cấp ba không? Em có thể thi đậu không?"
Bảo Nhạc và Trần Trân:
Trần Trân nói: "Em cũng không biết em có thể thi đậu hay không, mẹ em nói nếu thi đậu thì sẽ cho em đi học, cho dù có phải đập nồi bán sắt vụn cũng sẽ cho em đi học.
Áp lực của cô bé là rất lớn.
Bảo Nhạc ngẩng đầu: "Cậu có thể thi đậu mà, nếu mà thi không đậu, không phải như vậy sẽ trông rất vô dụng sao?"
Trần Trân: "Cũng phải hạ.
Bảo Nhạc: "Chúng ta thi đậu là chuyện không thành vấn đề nhưng mà không biết có thể được hạng nhất hay không thôi."
Cậu nói: "Thật ra có được hạng nhất hay không cũng không sao, không phải chỉ có hạng nhất mới là giỏi giang nhất, tớ lớn lên tốt như vậy, cho dù không được hạng nhất, dựa vào một khuôn mặt này đi khắp thiên hạ, cũng sẽ không thua kém bất kỳ ai.
"Ha ha ha!"
Mọi người nghe xong đều cười vang lên.
Một trận cười tập thể là đây chứ đâu!
Bảo Nhạc cười hì hì: "Mọi người đều là ghen tỵ với em cả.
Không phải mọi người chỉ lo đùa giỡn, thật sự là đã chia xong rồi, bây giờ trời cũng đã tối, mọi người cũng muốn tách ra ai về nhà nấy, ai cũng muốn về với mẹ.
Bảo Sơn đưa Tế Ninh xuống núi, Tế Ninh cảm thán: "Đây không phải là em đưa anh, chính là anh đưa em"
Bảo Sơn bật cười, nói: "Anh bớt nói nhảm đi, đây là đãi ngộ đặc biệt, chỉ có một lần duy nhất thôi.
"Anh có nói nhảm gì đâu, anh nói chuyện đàng hoàng mà.
Bảo Sơn: "Ha ha ha.
"Đúng rồi, anh nghe nói các em sẽ đi sớm phải không?" Tế Ninh hỏi.
Bảo Sơn cũng không giấu Tế Ninh, nói: "Đúng vậy, bọn em sẽ đi sớm, đợi khi có thành tích của Bảo Nhạc, bọn em sẽ về thủ đô, em và Bảo Châu dự định tổ chức một lớp học bổ túc.
Dừng lại một chút, anh nói: "Nói một cách chính xác thì là trường luyện thi Tế Ninh nghẹn họng nhìn trân trối: "Trường luyện thi? Dạy cái gì cơ? Dạy học như thế nào? Bằng cách nào?"
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng vậy, có thể nói đây là một trường luyện thi Tế Ninh rất khó có thể tưởng tượng được, nhưng cậu biết đầu óc người ta nhạy bén hơn cậu nhiều.
Cho nên cậu cũng nhanh chóng cảm thấy thoải mái, nói: "Vậy các em cố gắng làm cho tốt, sau này đưa anh đến đó chơi"
Bảo Sơn: "Em còn đang chờ được anh đưa đi chơi.
Hai người đều mỉm cười.
Bảo Sơn đưa Tế Ninh về, lúc về nhà thì thấy một mình Bảo Nhạc ở nhà, anh nghi hoặc: "Bảo Châu đâu rồi?"
Bảo Nhạc: "Chị ấy đến sơn động rồi ạ, chị ấy muốn đến đó nhìn một chút"
Bảo Sơn: "Để anh qua đó xem sao.
Bảo Nhạc: "Anh, để chị một mình đi, chị ấy cũng muốn được yên tĩnh một chút.
Tuy đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc tới những chuyện lúc trước, ngay cả Bảo Nhạc cũng cảm thấy có chút nhớ thương.
Tuy nhiên cậu cảm thấy người mất mát nhất chắc chắn là chị gái của cậu. Mặc dù mấy năm nay cũng đã phai nhạt đi ít nhiều, nhưng chị gái cậu lâu lâu cũng sẽ qua đó nhìn một chút.
Bảo Sơn ngẩng đầu nhìn trời, nói: "Trời sắp tối rồi, anh không yên tâm, anh chỉ qua đó thôi, nhất định sẽ không quấy rầy chị em đâu"
Anh vội vàng ra ngoài, Bảo Nhạc thấy bọn họ đều đi rồi, buồn bã nói: "Mọi người đều đi rồi, em phải nấu cơm"
Đầu bếp bất đắc dĩ Bảo Nhạc lại phải bắt đầu công việc rồi.
Bảo Sơn đi vào sơn động, thấy Bảo Châu ngồi trên một cục đá lớn cách đó không xa, anh tiến gần lại, Bảo Châu lập tức phát hiện ra anh, cô vẫy tay với anh trai, bàn tay nhỏ múa may như chiếc quạt nhỏ.
Bảo Sơn: "Em làm sao vậy?"
Bảo Châu làm nũng: "Không có việc gì thì không thể kêu anh lại đây ngồi cùng sao?"
Bảo Sơn: "Có thể chứ"
Hai người ngồi xuống cạnh nhau, Bảo Châu: "Không biết có thể có một ngày, nơi này lại thông suốt trở lại hay không?"
Bảo Châu cũng không biết nữa, nhưng cô đối với chuyện này đã bình thường trở lại, cô nói: "Mặc kệ có thể hay không cũng được, vừa rồi lúc em chuẩn bị nấu canh thì nghĩ đến lần đầu tiên chị Khương Việt đưa chúng ta xuống chân núi ăn cơm uống nước. Cho nên không nhịn được mà đến đây......"
Bảo Sơn đưa tay ôm lấy cô, nói: "Nhất định chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại nhau.
Bảo Châu biết là như vậy, nhưng biết thì cũng không có nghĩa là sẽ không nhớ đến.
Cô thuận thế dựa đầu vào vai Bảo Sơn, nói: "Anh ơi cho em dựa một lát.
1081 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận