Thích Ngọc Tú nhìn thấy, nói: "Con mau im miệng giùm mẹ đi, Bảo Sơn, các con làm sao vậy?"
Bảo Sơn: "Con với Bảo Châu phát hiện ra một thứ tốt.
Bọn họ lập tức đi vào nhà, trong chốc lát cả gia đình đần mặt ra, Thích Ngọc Tú: "Cái này là......"
Bảo Sơn: "Là Bảo Châu phát hiện ra xong sau đó con đào về.
Thích Ngọc Tú nhìn vẻ mặt hưng phấn của hai người, chân thành nói: "Con chính là Âu hoàng mà Khương Việt nói sao?"
Bảo Châu sửng sốt, đột nhiên bật cười, không ngậm được mồm mà phun nước miếng tung tóe, cô nói: "Vừa rồi anh trai cũng nói y như vậy.
Quả nhiên bọn họ là người một nhà, cách tư duy cũng giống nhau.
Thích Ngọc Tú cũng bật cười, nói: "Mẹ thấy cái này so với cái lần đầu tiên mẹ đào được còn tốt hơn đó."
Bảo Châu hỏi: "Chúng ta sẽ đem bán cái này sao ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Đương nhiên là không rồi.
Mấy năm nay cô chuyển đồ đạc buôn bán ở bên này với bên kia, đã tích góp được rất nhiều tiền, cái này đã không còn gọi là "tích tiểu thành đại" nữa rồi mà phải gọi là "tích nhiều thành đôi".
Ừ, đã không có văn hóa rồi còn muốn tự mình sáng tạo từ ngữ.
Cô ấy nói: "Hiện tại nhà chúng ta không thiếu tiền, chúng ta không cần đem thứ tốt như vậy đổi thành tiền, món đồ thế này nhiều lúc có tiền muốn mua cũng không được."
Ba đứa con gật đầu đồng tình với cách nói của mẹ. Thích Ngọc Tú ngây người trong chốc lát, sau đó nói: "Được rồi, nói những chuyện đó làm gì, các con đến suối nước nóng rửa mặt chút đi rồi chúng ta ăn cơm"
Bảo Châu: "Được thôi"
Mặc dù từ năm 76 bọn họ không thể đi sang bên kia, nhưng do Thích Ngọc Tú có tính cách giống chuột, thích tích trữ hàng hóa trong nhà cho nên đồ ăn đủ ăn đến tết luôn rồi.
Mỗi năm trôi qua trong nhà hết lương thực tinh bột, Thích Ngọc Tú lại đến chợ đen mua một ít.
Ưu điểm lớn nhất của chợ đen chính là không cần đến phiếu, tuy nhiên nhược điểm là giá cả hơi cao một chút, nhưng điều này Thích Ngọc Tú hoàn toàn có thể giải quyết được.
Cái nhà bọn họ có chính là tiền.
Mà anh em Bảo Châu ở trường học ăn không được ngon bằng ở nhà, nhưng bọn họ cũng không phải người quá khắt khe với bản thân, đều cố gắng ăn ngon, món ngon thì nhà bọn họ đều được nếm qua. Cho nên mọi người đều không phải người háu ăn.
Hôm nay có món canh ăn rất ngon.
Cả nhà đều đang rất tất bật, Bảo Châu rất nhanh đã từ Thổ Hành Tôn biến thành một mỹ nữ tươi mát.
Sau khi cô quay lại, Bảo Sơn cũng đi rửa mặt, tóc ướt dầm dề quay về.
Thích Ngọc Tú nhìn hai đứa nhỏ này mà phát sầu, cứ tưởng sẽ biết tự chăm sóc mình, nào ngờ không hề có chuyện đó, cô ấy phải luôn miệng nhắc nhở: "Các con nhanh lau khô đầu tóc cho mẹ, để tóc ướt dầm dề như thế không tốt cho cơ thể chút nào đâu, các con đúng là làm người khác phát sầu mà. Để như vậy rồi bị bệnh thì phải làm sao? Lỡ như cơ thể bị lạnh thì phải làm thế nào?"
Bảo Châu bị mẹ nhắc nhở một trận nhưng vẫn cười hì hì, dù cho mẹ có nhắc nhở cô mãi thì Bảo Châu cũng rất vui.
Vào mùa đông uống một chén canh nóng hầm hập là sảng khoái nhất, thế nhưng bây giờ cảm giác mùa hè cũng sảng khoái không kém.
Bảo Châu ôm chén canh, húp một ngụm rồi lại một ngụm, sau đó khen lấy khen để: "Tay nghề của mẹ thật là giỏi"
Thích Ngọc Tú đắc ý, nói: "Đó là đương nhiên. Con không biết đâu, còn có người tìm mẹ đến làm tiệc rượu nữa đó. Nhưng mà mẹ chỉ từ chối mà thôi"
Bảo Nhạc vội bổ sung: "Lời mẹ nói chính là sự thật đó, họ hàng thân thích của nhà mẹ đẻ chị dâu thứ hai đó, chị ấy đã thưởng thức qua tay nghề của mẹ, cảm thấy rất thích thú nên muốn mẹ đến làm tiệc rượu kết hôn cho em trai chị ấy. Tuy nói tay nghề của mẹ thật sự giỏi nhưng chị ấy cũng thật sự là tưởng bở mà"
Bảo Châu bĩu môi, nói: "Chị ấy thật sự phiền mà, tự cho mình là ai chứ?"
Bảo Nhạc: "Đúng là vậy mà"
Hai chị em cùng nhau bĩu môi.
Bảo Châu: "Chị ấy làm vậy là được rồi.
Bảo Nhạc gật đầu lia lịa, cậu có cùng cách nhìn với chị gái.
Thích Ngọc Tú nhìn hai chị em này, bất đắc dĩ mỉm cười, sau đó nói: "Mẹ không bận tâm về cô ta, cô ấy cũng không phải là người quan trọng"
Chỉ là họ hàng thân thích cách xa vạn dặm mà thôi.
Tình cảm giữa cô ấy và chị gái mình tốt, nhưng không có nghĩa là cô ấy phải vì vợ của cháu ngoại trai mà đắn đo suy nghĩ, nói một câu khó nghe thì cô ta là cái thá gì chứ.
Thế mà còn định dựa vào chuyện Thích Ngọc Linh giúp đỡ nhà bọn họ để tìm cô ấy đến làm những việc đó.
Hơn nữa, mấy năm nay cô ấy cũng đã có báo đáp, cho dù là chưa có báo đáp, thì cô ấy cũng chỉ báo đáp cho vợ chồng Thích Ngọc Linh và hai bác nhà họ Đường, còn cô ta chỉ là một đứa con nít thì tính là cái gì chứ.
Với lại lúc cô ta được gả tới, điều kiện gia đình Thích Ngọc Tú đã tốt hơn nhiều rồi, căn bản là không cần sự giúp đỡ nữa.
1064 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận