Muốn gả cô ta đến nơi khe suối nghèo nàn sao? Đừng có mà mơ tưởng!
"Anh Bảo Sơn....." Ba chữ này được phát ra với âm điệu uyển chuyển.
Bảo Châu phụt một tiếng, bật cười, cô cảm thấy quá hài hước nhìn Bảo Sơn.
Thật là không cần phải nhiều lời thì cô đã có thể nhìn ra tâm tư của Phán Đệ, con người này quả nhiên nhiều năm như vậy vẫn không có gì thay đổi.
Có vài người là bị hoàn cảnh ảnh hưởng mới trở nên đồi bại, còn Phán Đệ thì không phải, cô ta từ nhỏ đã rất ích kỷ, cô ta chính là người giống với cha mẹ mình từ tận trong xương tủy. Bảo Châu dựa lưng vào ghế rồi nhìn người đứng trước mặt biểu diễn.
Tuy nhiên cô muốn nhìn không có nghĩa là Bảo Sơn cũng muốn nhìn.
Anh giơ tay ý bảo quản lý đi đến đây, chị quản lý đang nghi hoặc là tại sao Phán Phán lại khóc lên thì thấy người ta ra hiệu gọi người, cô ấy lập tức tiến đến bàn bọn họ: "Chào ngài, xin hỏi là có chuyện gì sao ạ?"
Bảo Sơn trào phúng nói: "Tôi nghĩ mọi người phải làm công tác huấn luyện nhân viên tốt một chút chứ, như vậy sẽ không đến mức dẫn tới phục vụ của các người có ý đồ với khách hàng. Tôi tự nhận bản thân không có năng lực gì để làm chỗ dựa cho người khác, người khác đào hôn rời khỏi nhà càng không có quan hệ gì với tôi, tôi không có ý nghĩ anh hùng cứu mỹ nhân. Chúng tôi chỉ đơn thuần đến đây ăn một bữa cơm, nếu cô gái này đến dây dưa với tôi, tôi thật sự muốn tìm đến công an để khai báo cô ta đang giở trò lưu manh"
Quản lý nghe xong, rõ ràng bản thân không có liên quan gì tới chuyện này nhưng cũng tức giận đỏ mặt, cô ấy quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Phán Đệ, thầm nghĩ người này thật là xúi quẩy, lại còn gây thêm phiền phức cho cô.
Thật ra Phán Đệ xin đi làm ở đây, tuy chỉ là làm thời vụ nhưng đã không nỗ lực lại còn gây nhiều chuyện, chuyện này cũng đã xảy ra không chỉ một hai lần.
Điều này khiến cô ấy vô cùng bực bội, nếu không phải giám đốc vẫn luôn kiên trì giữ cô ta lại thì cô ấy cũng không hà cớ gì mà phải để tâm đến Phán Đệ làm gì.
"Thật sự rất xin lỗi ngài nhưng mà cô gái này cũng chưa có ý gì gọi là lưu manh......" "Anh Bảo Sơn, sao anh lại có thể nói như vậy?" Khuôn mặt Phán Đệ đầy khổ sở, rớt nước mắt: "Em còn chưa hỏi, sao anh và chị Bảo Châu trai đơn gái chiếc ở bên cạnh nhau vậy chứ? Hai người chính là anh em kia mà! Đúng rồi hai người chính xác là anh em!" Dường như cô ta đã bắt được nhược điểm, tuy rớt nước mắt nhưng tròng mắt lại thuyên chuyển không ngừng, cô ta nghĩ mình có thể thông qua bí mật này mà vô cùng đắc ý.
Lời nói của cô ta khiến cho quản lý kinh ngạc, thậm chí người khác cũng đều nhìn ngó về phía họ, tỏ ý không rõ sự tình rồi bắt đầu tranh luận sôi nổi.
Bảo Sơn à một tiếng rồi cười lạnh, quả nhiên con người này từ nhỏ đến lớn vẫn là một người ghê tởm.
Anh móc giấy chứng nhận ra đặt lên bàn, lại ngẩng đầu lên nói: "Bảo Châu à, em đem thẻ căn cước của em ra đây"
Bảo Châu vâng một tiếng, Bảo Sơn cũng không mở ra, nói thẳng: "Mau báo công an thôi.
Thợ cả (): "Hả? Ngài nói sao ạ?"
[Chú thích: ( ) Thợ cả: người đứng đầu một số công nhân viên, có thể coi là người quản lý.] Bảo Sơn: "Tôi nói bây giờ mau báo công an.
Đương nhiên là quản lý hy vọng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, chẳng qua cô ấy phát hiện thứ mà nam thanh niên này lấy ra không phải thẻ căn cước mà là hộ chiếu. Điều này khiến cô ấy thấy có chút gì đó không đúng, cô ấy nói: "Ngài chờ một lát.
Chỉ trong chốc lát giám đốc cũng đã đến tận đây, so với quản lý thì hắn tinh mắt hơn một chút, vội ôn tồn nói: "Chào ngài, thật là xin lỗi ngài, người phục vụ này của chúng tôi......" Bảo Sơn lạnh lùng: "Không có gì phải xin lỗi, chuyện này không phải vấn đề của cậu. Anh kiên trì: "Các người không báo công an thì tôi báo, nếu cô gái này nói chúng tôi là anh em, như vậy thì đương nhiên nên để công an kiểm tra qua một chút. Nếu kiểm tra mà không đúng, tôi sẽ tố cáo cô ta tội phỉ báng. Tôi sẽ không để yên cho bất kỳ kẻ nào làm nhục nhân phẩm bạn gái tôi"
Phán Đệ không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, cô ta lập tức luống cuống.
Vì điều gì?
Còn có thể là vì điều gì?
Lúc ấy cô ta trốn ra khỏi nhà, ngồi xe bỏ trốn thì vẫn yêu cầu phải có thư giới thiệu. Cô ta trốn chạy đi như vậy đương nhiên là không có, nhưng mặc dù không có thì cô ta sẽ lại có cách khác, cô ta đã sớm móc nối với một người buôn bán ở chợ đen.
Cô ta tìm đến mấy người đàn ông, cơ bản là chỉ có thể tìm cách đó, rốt cuộc nhờ có sự may mắn mà người nọ đã đồng ý làm giả cho cô ta.
Hai người lúc này trên danh nghĩa là vợ chồng, tuy nhiên sau khi Phán Đệ tiêu hết tiền của người ta thì bỏ lại hắn rồi lén trốn đi nơi khác.
966 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận