Bảo Châu trợn mắt: "Nhưng đồng nghiệp nữ ở trường luyện thi cũng không ít, đồng nghiệp của em cũng là bạn tốt của em, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện."
Bảo Sơn mỉm cười: "Trước tiên anh sẽ không thích các cô gái ấy. Tiếp theo nữa là bọn họ không phải chị em gì của em cả cho nên không có quan trọng như vậy, cho dù là có người thích anh cũng sẽ không khiến anh bối rối. Đương nhiên, nếu mà là chị em của em đi chăng nữa thì cũng không thể khiến anh bối rối được. Nếu anh có thể dễ dàng bị người khác ảnh hưởng như vậy thì không phải là anh nữa rồi. Cuối cùng thì em nên có chút tin tưởng đối với anh Bảo Châu lẩm bẩm một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, Bảo Sơn cười cười, thay đổi đề tài mà nói: "Chuyện của Chiêu Đệ ở bên kia xử lý tốt rồi chứ?"
Bảo Châu gật đầu: "Chị ấy đã phát hiện vấn đề, đương nhiên là sẽ xử lý tốt, điều đáng sợ nhất đối với con người không phải là phát hiện vấn đề, mà là mãi mãi không phát hiện vấn đề, rất hiển nhiên vẫn là Chiêu Đệ may mắn. Thật ra em cảm thấy chị Chiêu Đệ thật sự không cần phải bối rối như thế, chị ấy nên nhận ra là anh Kiến Kỳ sẽ không thể thích chị ấy"
Bảo Sơn nhướng mày.
Lúc này Bảo Châu buông đũa, sâu xa: "Chúng ta đều biết anh Kiến Kỳ thích ai mà"
Bảo Sơn vỗ vỗ vào tay cô, nói: "Nhìn thấu nhưng không nói toạc ra mới là lễ phép, hơn nữa nói ra rồi thì sẽ rất khó coi.
Bảo Châu: "Em hiểu mà"
Bảo Sơn nhìn Bảo Châu, nói: "Lần tới em đến chỗ anh xem thử một chút có được không?"
Bảo Châu sửng sốt, nói: "Em đến chỗ anh xem thử gì cơ ạ?"
Bảo Sơn khó tránh được có vài phần ai oán: "Em không có ý định tới chỗ hiện tại anh đang sinh sống và làm việc xem thử một lần sao?"
Anh nghiêm túc: "Anh biết em ở bên này nếu làm thủ tục qua đó thì sẽ phiền phức hơn so với anh nhưng anh vẫn muốn em đến đó nhìn thử một lần"
Anh đưa tay ra cầm lấy tay Bảo Châu, tay Bảo Châu rất nhỏ nhưng ngón tay lại rất thon dài, anh không chịu buông tay, nói: "Em thấy có được không?"
Bảo Châu lãnh khốc (), vô tình rút tay mình ra, nói: "Để em xem xét lại một chút, anh không được ép buộc người khác trong chuyện làm ăn mua bán.
[Chú thích: ( ) Lãnh khốc: có nghĩa là sự lạnh lùng, tàn nhẫn, khốc liệt vô cùng] Bảo Sơn:
Em quả nhiên rất lãnh khốc mà"
Bảo Châu: "Ha ha ha"
Hai người này đến đây để hẹn hò yêu đương nhưng lại không có chút tư thế nào của người yêu đương, cũng may là bọn họ còn chưa bắt đầu thảo luận những chuyện chính sự.
Bảo Châu: "Anh ở bên kia tiến triển có thuận lợi không?"
Bảo Sơn gật đầu, lúc anh vừa đến quả thật có chút không thuận lợi, nhưng mà cũng may rất nhanh đã đem một vài người thật giả lẫn lộn đuổi ra ngoài. Mặc dù chú hai và chú ba của anh tranh đoạt rất hăng hái nhưng những người đó lại khinh thường trong nước, vậy nên bọn họ cũng không quá chú ý đối với Hong Kong, vài người không được thu xếp ở vị trí quan trọng. Đương nhiên cũng là vì ông nội anh luôn nắm những việc này trong lòng bàn tay, cho nên ngay khi Bảo Sơn tiếp nhận mới có thể dễ dàng đuổi những người thật giả lẫn lộn, ăn cây táo, rào cây sung đó ra ngoài. Tuy cũng có người ỷ vào chuyện Bảo Sơn còn trẻ tuổi, lại từ nơi khác tới nên sử dụng một số tiểu xảo ngáng chân, nhưng kết quả đều bị Bảo Sơn hóa giải hết.
Hơn nữa ông nội anh vẫn còn ở đây cho nên người bình thường cũng không dám làm chuyện khó coi đối với anh.
Nói ra thì tâm trạng con người thật sự sẽ ảnh hưởng đến thân thể. Một năm trước khi ông Lôi tìm được Bảo Sơn sức khỏe không được tốt lắm, thế mà vì tìm được anh trở về, ngược lại cơ thể đã tốt lên rất nhiều. Lần này vì bị con trai, con gái làm cho tức giận quá sức mà suýt chút nữa đi rồi, sau khi cứu chữa thì bác sĩ cũng nói sức khoẻ không còn được tốt cho lắm.
Có ai ngờ lần này rời khỏi Anh quốc, tâm trạng cũng được thoải mái hơn, có thể nói còn khoẻ mạnh hơn trước.
Không phải là kiểu khỏe mạnh nhất thời mà là thật sự khỏe hơn không ít.
Bảo Sơn có ông nội chỉ điểm, lại có tri thức và biết nhìn xa trông rộng, càng quan trọng hơn là anh có tiền cho nên phát triển rất mau chóng. Hong Kong và chỗ Bảo Châu bọn họ bên này có hoàn cảnh không quá giống nhau, nhưng Bảo Sơn khởi điểm từ vị trí cao đương nhiên kiếm được càng nhiều tiền hơn.
Nhưng nói như vậy cũng không phải ý chỉ Bảo Châu làm ăn không thuận lợi, nếu so sánh song song có lẽ Bảo Châu còn làm được nhiều hơn Bảo Sơn một ít.
"Nửa năm nay anh cũng sản xuất được mấy bộ phim rồi. Anh nói thêm một chút.
Bảo Châu kinh ngạc nói: "Nhiều như vậy sao? Quả nhiên lúc này ngành giải trí ở bên đó không tồi"
Cô không hiểu lắm, tò mò hỏi: "Vậy sao các anh lại còn tách ra?"
Bảo Sơn: "Công ty giải trí chiếu phim thì không cần phải bàn tới rồi, đây là những hoạt động bên trong, nhưng có những nơi làm việc bên ngoài đến công ty bàn bạc về chuyện chiếu phim thì chỗ anh đều ăn 4 phần hoa hồng"
1039 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận