Bảo Châu: "Đây đâu phải là phim mới ra.
Bảo Sơn mỉm cười: "Vậy thì có sao chứ? Thật ra xem cái gì không quan trọng, quan trọng là xem cùng với em thôi Bảo Châu nhìn vào mắt anh, nói: "Lúc nào anh cũng nói mấy chuyện kỳ quái với em. Bảo Châu nhìn Bảo Sơn, Bảo Sơn cũng nghiêm túc nhìn Bảo Châu, ánh mắt anh vô cùng chân thành, nói: "Em còn nhớ lúc chúng ta đến trường luyện thi, anh đã hỏi em chuyện gì không?"
Bảo Châu: "Anh hỏi cái gì cơ?"
Bảo Sơn: "Anh hỏi em còn nhớ lúc đi anh đã nói gì với em không?"
Bảo Châu đúng là không nói nên lời.
Bảo Sơn nghiêm túc, nói: "Anh nguyện ý đi là vì sau này muốn có thêm một cơ hội. Vậy hiện tại anh đã là Lôi Khải Uẩn, Bảo Châu à, em có nguyện ý cho anh một cơ hội không?"
Bảo Châu nhìn anh, trong nháy mắt của một người lạnh lùng như anh lại có chút khẩn trương của Lôi Khải Uẩn.
Cô cắn chặt môi.
Bảo Sơn mỉm cười, nói: "Em không cần trả lời anh ngay bây giờ đâu.
Anh nhìn dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm của Bảo Châu, ngay sau đó nói: "Sáng mai trước lúc anh đi em trả lời anh là được"
Đôi mắt Bảo Châu lập tức mở to, Bảo Sơn bật cười, không nhịn được mà đưa tay nhéo mặt cô một cái.
Bảo Châu: "Anh làm gì vậy hả! ?"
Bảo Sơn bật cười: "Phản ứng của em một chút cũng đều không nằm ngoài dự đoán của anh.
Bảo Châu hừ một tiếng, nói: "Chẳng lẽ anh cảm thấy anh vượt ra ngoài dự đoán của em sao?" Bảo Sơn suy nghĩ một chút, lắc đầu, nói: "Cũng không hẳn là vậy.
Bọn họ vẫn là người hiểu rõ đối phương nhất, mặc dù chia lìa một khoảng thời gian nên có chút cảm giác xa lạ, nhưng hiểu biết thì vẫn hiểu biết, đương nhiên sẽ không bao giờ thay đổi.
Anh nói: "Vậy buổi tối chúng ta đi xem phim được không?"
Bảo Châu: "Được thôi" Cô nói: "Em đã sớm nghe qua bộ phim này nhưng mà chưa được xem lần nào. Bọn họ xem qua rất nhiều phim rồi nhưng lại là của vài thập niên về sau, còn phim vào khoảng thời gian này thì ngược lại họ hầu như không xem mấy, Lư Sơn là phim của năm trước, đó là thời điểm mà Bảo Châu đang bận rộn, đương nhiên cô sẽ không thể đi xem được.
"Nghe nói bộ phim nói về một tình yêu rất đẹp, trong trường học có đồng nghiệp yêu đương" Bảo Châu diễn tả lại như vậy.
Khóe miệng Bảo Sơn lại nhếch lên, Bảo Châu vội nghiêm túc nói: "Em muốn suy nghĩ thêm về chuyện này, em không phải nói là em đã đồng ý rồi đâu đó nhé.
Bảo Sơn gật đầu: "Anh biết mà"
Bảo Châu không phải làm bộ làm tịch, Bảo Sơn cũng không phải nói giỡn, bọn họ đang nói thì trong nháy mắt lại lảng tránh đề tài này, không phải bởi vì nhát gan, mà là muốn cho nhau thời gian xem xét lại một chút, sau đó sẽ nghĩ đến kết cục tốt đẹp hơn.
Có thể đáp án của vấn đề này đã được nghĩ tới rất nhiều lần, nhưng để mà chính thức mở miệng thì lại chưa.
Bảo Sơn: "Em chờ anh một chút"
Anh xuống xe mua vé trước, lúc này mới vội vàng quay lại, nói: "Anh sợ đến lúc đó không còn vé"
Bảo Châu: "Dạ"
Bảo Sơn một lần nữa khởi động xe, nói: "Chúng ta không đưa mẹ và Bảo Nhạc theo, cũng không cho Ellen đi theo"
Bảo Châu: "À dạ em biết mà"
Anh nói: "Em đoán xem mẹ sẽ nói thế nào?"
Lúc này cuối cùng Bảo Châu cũng không dạ nữa, cô nghiêng mặt nhìn Bảo Sơn, nói: "Đồng chí Lôi Khải Uẩn, anh có thể nghiêm túc lái xe được không?"
Bảo Sơn bật cười, anh ừ một tiếng thật dài, sau đó nói: "Em..... thật sự đang rất hồi hộp đó.
Bảo Châu tỏ ra hung dữ với anh: "Vậy thì đã sao nào nào?"
Cô hỏi: "Em không thể khẩn trương được sao?"
Bảo Sơn cầm tay Bảo Châu, nói: "Em có thể, em làm cái gì cũng đều có thể.
Bảo Châu cúi đầu nhìn anh nắm lấy tay mình, lúc này đây cô không rút tay mình ra.
Không chỉ không rút tay ra mà khóe miệng còn cong lên......
Ngày mai là Bảo Sơn đi rồi nên buổi tối cả nhà ăn cơm cùng nhau.
Sau khi ăn xong, Bảo Sơn nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Bảo Châu, do dự một lúc lâu, anh nói: "Lần này con trở về còn vài người bạn chưa gặp, đêm nay con muốn ra ngoài gặp họ một lần"
Khó khăn lắm Thích Ngọc Tú mới có thời gian nhàn nhã nằm xem TV, lần này rốt cuộc cô ấy cũng dừng ánh mắt trên người anh, sau đó ừ một tiếng, cô nhìn chằm chằm vào Bảo Sơn trong ba giây, nói: "Con nhớ đi sớm về sớm"
Bảo Sơn dạ một tiếng, lập tức lại nói: "Bảo Châu à không phải em nói còn có rất nhiều việc đang vội sao, đêm nay còn phải tăng ca mà đúng không? Hay là bây giờ em đi cùng anh đi. Anh sẽ lấy xe chở em tới đó. Lấy cớ này nghe giả không sao tả được.
Bảo Châu lặng lẽ nhìn về phía mẹ cô, Thích Ngọc Tú dường như vẫn còn trầm mê ở Bến Thượng Hải nên vẫn chưa quay đầu lại. Nhưng Bảo Nhạc đã làm ra bộ dạng "em đã nhìn thấu toàn bộ", tuy nhiên ý kiến của cậu có người nào để ý đến sao? Tất nhiên là hông có, trong nhà cậu là ở tầng chót nhất.
973 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận