Bà cảm thấy thật là đau đầu, sau đó nói: "Được, được thôi, nếu cô đã nghĩ như vậy, bây giờ tôi sẽ xuống núi, tôi...."
Thích Ngọc Tú: "Chuyện này là bà tìm tới, tôi muốn giải quyết, bà không cho tôi xử lý, nếu tôi nghe được nhà lão Vương sau lưng nói nhà của chúng tôi nói bậy, tôi sẽ không khách khí.
Tam cô suýt chút nữa là không thở nỗi.
Nhà này người nào cũng vậy.
Thích Ngọc Tú: "Hơn nữa, tôi muốn làng trên xóm dưới, là làng trên xóm dưới, không phải đại đội chúng ta, tôi muốn tất cả mọi người biết cha mẹ chồng tôi và nhà chúng tôi không có quan hệ, cũng muốn mọi người đều biết bọn họ là người như thế nào?
Tam cô: ".....
Suýt chút nữa lại không thở được.
Cái này cũng quá khó khăn đi mà.
"Cái này tôi......"
Bảo Nhạc đột nhiên bật cười, nói: "Cháu nghĩ cậu út cháu và ông ngoại......"
Tam cô: "Được thôi!"
Bà đã có thêm kiến thức rằng nhà này có quá nhiều rối rắm.
"Chuyện này tôi sẽ xử lý đàng hoàng"
Bà sợ nếu không nghe Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú nổi điên sẽ thật sự cho người nhà mẹ đẻ đến làm loạn. Bà là bà mối, biết nhiều về làng trên xóm dưới đồng thời cũng có nhiều kiến thức. Bà thành thật xác định nhà họ Thích đều là một đám cực phẩm.
Thích Ngọc Tú nhìn bình thường, thật ra lại là một cực phẩm.
Cho nên bà càng không dám đụng vào nhà bọn họ.
"Chuyện này tôi sẽ xử lý tốt, cô yên tâm đi."
Thích Ngọc Tú ném cho con trai một ánh mắt, Bảo Nhạc lập tức đi vào nhà chính, quả nhiên nhà chính treo hai con thỏ chết, cậu trực tiếp xách ra đặt ở sân, tam cô: "? ??"
Bảo Nhạc làm mặt kinh ngạc: "Ái chà, tam bà, bà thật là may mắn nha, lên núi một chuyến lại nhặt được hai con thỏ. Hai con thỏ này đánh nhau, bà ngư ông đắc lợi rồi!"
Tam cô: "
Bà nhanh chóng cúi đầu, lập tức nhặt hai con thỏ lên.
Bảo Nhạc làm mặt nghiêm túc: "Ái chà, hai con thỏ này chết chung, bà đúng là rất may mắn"
Tam cô: "
Cái gì mà may mắn cơ chứ!
Nhưng nhìn sắc mặt lạnh như băng của Thích Ngọc Tú, rồi nhìn vẻ mặt niềm nở tươi cười của thiếu niên Bảo Nhạc, bà đột nhiên hiểu được nhà này là người như thế nào.
Bà hơi hốt hoảng, lập tức nói: "Đúng vậy, tôi thật là may mắn"
Bà mỉm cười, nhiệt tình nói: "Phải nói người tốt thì sẽ được báo đáp, tôi vừa định làm chuyện tốt thì gặp được chuyện tốt, bây giờ tôi sẽ lập tức xuống núi"
Bà ôm con thỏ chạy nhanh xuống núi, bà ta vừa đi vừa cảm thán.
Thích Ngọc Tú không dễ chọc, con trai út nhà này lại càng là người nhìn thấu tâm can người khác. Không thể đụng vào, càng không dễ trêu vào!
Bà cúi đầu nhìn hai con thỏ, đột nhiên lại vui vẻ trở lại.
So với lễ vật mà nhà lão Vương cảm ơn bà mối thì cái này vẫn thích hợp hơn.
Dù sao bà còn không phải là vì miếng ăn sao?
Tuy nhiên nói là nói như vậy, tam cô thật sự có chút sợ hãi nhà Thích Ngọc Tú, nhà này không hề đơn giản chút nào.
Càng nghĩ càng thấy không đơn giản.
Sau này nhớ không được chọc vào.
Tam cô chạy đi rồi, Bảo Nhạc nói: "Đang yên đang lành lại lãng phí hai con thỏ"
Thích Ngọc Tú: "Nếu cả nhà ông ngoại con tới vì chuyện này, chúng ta còn phải tốn nhiều hơn, như bây giờ đã là tiết kiệm rồi. Không có chuyện lần này, mẹ cũng phải nghĩ cách diệt trừ đi cái ý tưởng của bà nội con, bây giờ đúng lúc bà ấy đụng tới.
Tuy nhiên, nghĩ đến nhà lão Vương cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, Thích Ngọc Tú lại đen mặt:
"Thật sự phải cho bọn hắn biết mặt Rất nhiều người đều biết Bảo Châu thi tốt nghiệp cấp ba đứng nhất, đây chắc chắn là muốn hưởng lợi.
Nhưng cũng không biết coi lại mình là cái thá gì chứ!
Dựa vào cái gì mà muốn hưởng lợi ở đây?
"Mẹ nói chúng ta sẽ không tìm người ở trong thôn, nhất định tin này sẽ truyền ra ngoài, nhất định sẽ có người sau lưng chê cười mẹ. Con thật sự không tán thành mẹ làm như vậy. Bảo Nhạc nghiêm túc.
Thích Ngọc Tú xoa đầu con trai, nói: "Thanh danh của các con quan trọng hơn mẹ, vừa rồi mẹ nói như vậy, tiêu điểm bàn tán sẽ không phải là các con mà là mẹ. Nhưng mẹ sợ bị bàn tán sao? Vốn dĩ mẹ đâu có nói sai"
"Vậy nếu sau này tìm cùng thôn thì sao?"
Thích Ngọc Tú: "Nói vậy là có nghĩa sẽ không tìm được sao?"
Bảo Nhạc: "Cũng không hẳn...
Thích Ngọc Tú: "Mẹ biết rõ ông bà nội con, họ không hề nghĩ đến cái giá phải trả nhưng rất muốn được hưởng lợi, bọn họ chính là người như vậy, so với việc chờ sau khi chị con thi đại học mới tới chiếm tiện nghi, không bằng ngay từ đầu khiến cho bọn họ dừng lại, làm họ không có mặt mũi nào mà xuất hiện.
Cô ấy mỉm cười: "Nghĩ như vậy, tiền tiêu này vẫn là đáng giá.
Bảo Nhạc: "Chắc là vậy rồi ạ?"
Quả nhiên, tam cô làm việc rất nhanh nhẹn, cũng không biết bà và nhà lão Vương nói gì mà nhà lão Vương gặp cả nhà Thích Ngọc Tú đều đi vòng. Không đến mấy ngày, rất nhiều người bàn tán về chuyện nhà họ Điền.
Không thể không nói, người già thật sự là biết chiếm hữu ưu thế, chính là, nhà họ Điền đã đi sai một nước cờ chính là lấy lại lễ hỏi năm đó. Nhưng nghĩ đến tranh cãi Thích Ngọc Tú phải hiếu thuận, lúc này không nên nói những lời đó.
Lễ hỏi đều lấy về rồi thì có tư cách gì mà nói những lời đó?
Cũng không phải là người một nhà.
Còn có thư đoạn tuyệt quan hệ, cái này chính là một nước cờ dở khác của bọn họ.
1020 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận