Lý Kiến Kỳ không muốn kết hôn, nhưng Lý Kiến Thiết lại muốn, hơn nữa bản thân hắn cũng có thân phận công nhân cho nên cũng có vài người quan tâm đến, nếu không phải có vài người nhìn không tệ còn đang chuẩn bị tham gia thi đại học, bọn họ chỉ sợ sẽ càng có nhiều người quan tâm đến Kiến Thiết.
Tuy nhiên vợ Đại Sơn cũng thấy có chút không thuận lợi, nói ngắn gọn chính là người mà nhà bọn họ coi trọng thì lại chướng mắt nhà bọn họ, còn người có thể coi trọng nhà bọn họ thì hoặc là dữ như sư tử, hoặc là nhà mẹ đẻ không có thế lực.
Dù sao thì ở trong núi chính là bần cùng.
Cho dù Lý Kiến Thiết có thân phận công nhân đi chăng nữa, cũng không có ai nhìn trúng.
Tuy hắn là công nhân, nhưng có cả gia đình và con trai cả cũng ở trong nhà, tóm lại là cảm thấy nếu sống chung nhiều như này cũng không quá tốt.
Mấy cô gái có điều kiện không tệ đều không muốn như vậy.
Còn có người vừa nghe thân phận công nhân, đã lập tức đưa ra yêu cầu kết hôn thì phải phân chia nhà cửa, chuyện này làm sao có khả năng được chứ!
Vợ chồng Đại Sơn tuyệt đối không đồng ý. Công việc của Lý Kiến Thiết vốn dĩ là do anh cả hắn cho. Kết hôn phải phân chia nhà, hoàn toàn mặc kệ người trong nhà sống như thế nào, đây đúng là không có khả năng đáp ứng.
Vợ Đại Sơn sợ con trai bị người ta lừa dối nên nói riêng với con mình không ít đạo lý.
Cũng may Lý Kiến Thiết không khôn khéo và có chủ kiến như anh cả, cũng không biết làm việc như em gái thứ hai cho nên rất nghe lời.
Có rất nhiều gia đình của các cô gái đến nói chuyện hỏi cưới, nhưng nghe cha mẹ Kiến Thiết nói như vậy thì lại cảm thấy đây là một khuyết điểm...... Tóm lại nhà này xem mắt cũng không thuận lợi mấy.
Thích Ngọc Tú ngẫu nhiên nghe được từ một người nào đó, nhưng không thể nào đưa ra cách nhìn của riêng mình, cha mẹ nào cũng đều thấy con cái mình giỏi giang, cho dù bây giờ nói cái gì cũng đều không thích hợp.
Hơn nữa, cô ấy cũng không có sức đâu mà quản chuyện của người khác. Bảo Sơn và Bảo Châu gần đây rất ít khi về nhà.
Thích Ngọc Tú kêu Bảo Nhạc làm đồ ăn ngon đến thăm anh chị, thời tiết dần dần trở lạnh, học kỳ mới bắt đầu, trường học bọn họ cũng đông người hơn, so với năm ngoái thì tinh thần và diện mạo của những học sinh năm nay đều rất khí phách và hăng hái. Nghe nói năm 77 là năm tuyển sinh nhiều nhất trong 10 năm trở lại đây. Trường học rất náo nhiệt, Thích Ngọc Tú dẫn Bảo Nhạc đến đây, thường xuyên làm một vài món ăn tinh tế, từ năm trước bọn họ không thể qua bên kia, một ít đồ ăn thức uống đã dần dần giảm bớt, còn về phần bột mì cũng có thể mua được ở bên này.
Cô ấy đến chợ đen vài lần, không thể không nói rằng tâm trạng mua đồ và bán đồ không giống nhau.
Tuy nhiên so với bán đồ thì mua đồ an toàn hơn.
Thích Ngọc Tú cũng dần quen, không còn mấy ngày nữa là phải thi rồi, Thích Ngọc Tú và Bảo Nhạc cùng đi vào phòng ngủ của Bảo Châu, bây giờ những ai có thể ở lại phòng học đều sẽ không trở về nhà. Mấy người họ không đi vào buồng trong mà ngồi ở gian ngoài, Bảo Sơn và Bảo Châu đều thật lòng cảm thán: "Vẫn là mẹ làm đồ ăn ngon nhất" Con chưa ăn nhưng nhìn thôi đã đủ biết là ngon nhất rồi.
Thích Ngọc Tú cười: "Các con chính là giỏi vuốt mông ngựa.
Cô ấy làm bánh bao nhỏ, nói: "Mau tới đây nếm thử đi"
Thích Ngọc Tú mở hộp cơm ra và nói: "Cái hộp cơm này giữ ấm thật tốt vậy mà mua ít quá.
Bọn họ sang bên kia mua hai cái hộp cơm giữ ấm, bởi vì thấy nó tiện nên mới mua, bây giờ xem ra đúng là rất có tác dụng, bọn họ mang đồ ăn đến đây thế mà không bị lạnh chút nào, ngược lại vẫn còn nóng hôi hổi.
"Đủ dùng là được rồi ạ?
Bảo Châu là đứa bé rộng rãi, nói: "Có đã là tốt hơn là không rồi ạ?
Cô cúi đầu cắn bánh bao nhỏ, a một tiếng, vội húp nước canh, kinh ngạc ngẩng đầu: "Cái này có thể rót canh vào sao ạ?"
Thích Ngọc Tú cười đắc ý, nói: "Đương nhiên rồi, mẹ nấu da heo đông lạnh, cắt thành từng miếng nhỏ, sau đó bỏ vào chưng thì có thể làm thành bánh bao nhân nước.
Bảo Châu: "Mẹ thật là lợi hại"
Cả nhà ngồi quây quần bên nhau cùng ăn uống vui vẻ. Bảo Nhạc ăn một cái, nói: "Ở nhà mẹ không cho con ăn nhiều nên bây giờ con phải nếm thử một cái.
Thích Ngọc Tú: "Con nói nhiều quá nha.
Bảo Nhạc: "Ha ha ha.
"Bảo Sơn, Điền Bảo Sơn......"
Cả nhà đang ăn bánh bao thì nghe thấy có người kêu cửa, Bảo Sơn ngẩng đầu, nói: "Cửa không khoá đâu mau vào đi"
Bọn họ chỉ khép hờ cửa, lớp trưởng xoa tay, nói: "Cậu mau ra đây đi.
Bảo Sơn nghi hoặc đi ra cửa, hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Lớp trưởng: "Há há há......"
Bảo Sơn quá hiểu nụ cười này, lúc Bảo Nhạc ngượng ngùng cũng cười như vậy, anh hỏi: "Cậu có chuyện gì thì nói luôn đi"
Lớp trưởng chân thành: "Mẹ cậu mang đồ ăn ngon gì tới vậy? Tớ ở bên kia ngửi thấy thơm quá.
Bảo Sơn:
Anh xoay người định đi thì bị lớp trưởng giữ chặt lại, hắn ngẩng đầu tỏ vẻ vô cùng đáng thương, nói: "Người anh em, chúng ta ở cùng phòng, tương thân tương ái như người một nhà. Sao cậu có thể lãnh đạm như vậy, cho tớ nếm thử một miếng đi 867 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận