Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 625: chương 625

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú: "Hy vọng một ngày nào đó có thể gặp lại.
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Bảo Sơn thấy mọi người đều có chút cảm giác mất mát, nói: "Có phải chúng ta đi cùng Tế Ninh không?"
Bọn họ từ thành phố ngồi xe lửa, đúng lúc đi qua tỉnh trước sau đó mới đến thủ đô.
Thích Ngọc Tú: "A, có một chuyến xe nữa sao?"
Bảo Sơn gật đầu: "Con đã hỏi thăm qua thì có một chuyến. Chúng ta đi cùng nhau, đông người cũng coi như có thêm bạn đồng hành.
Thích Ngọc Tú lập tức quyết định trong một giây: "Chúng ta có thể mang thêm nhiều đồ một chút, dì cả các con cũng sẽ đến trường học của anh họ các con xem thử, vừa đúng lúc có bọn họ hỗ trợ" Bảo Sơn và Bảo Châu: "....."
Hai người rơi vào trạng thái trầm lặng.
Mẹ còn đang muốn lấy thêm đồ mang theo ư?
Bảo Châu khó khăn mở miệng nói: "Vậy lúc chúng ta xuống xe thì phải làm sao?"
Lên xe có người hỗ trợ nhưng xuống xe thì không có.
Thích Ngọc Tú nói: "Một mình mẹ là bằng bốn người rồi không phải sao?"
Bảo Châu: "......
Thích Ngọc Tú: "Không được rồi, bây giờ để mẹ xem thử còn cái gì có thể mang theo, cũng không biết trước được các con có ở chung với ai không..."
Người làm mẹ lại bắt đầu bận rộn.
Bảo Châu thấy mẹ nhặt hết cái này đến cái khác, Bảo Châu lập tức hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại lấy quần áo mùa hè cho con?"
Thích Ngọc Tú liếc mắt nhìn cô một cái, nói: "Đứa nhỏ ngốc này, tháng sáu không phải rất nóng sao?"
Bảo Châu: "Vậy cũng không cần lấy nhiều quần áo như thế đâu, nghỉ hè con còn về nhà mà.
Bảo Châu trừng mắt, Thích Ngọc Tú: "Vậy sao đủ đồ cho con mặc? Mang thêm vài bộ quần áo, tắm rửa cũng tiện hơn.
Thích Ngọc Tú cảm thấy mấy đứa con nhà mình chính là không ra khỏi cửa thì đúng là không hiểu chuyện.
Cô ấy hoàn toàn coi thường sự thật là chính mình cũng căn bản không ra khỏi cửa.
Bảo Sơn yên lặng nhìn bọn họ nói chuyện, chỉ cần không xía vô thì tùy bọn họ quyết định.
Anh đứng dậy, Bảo Châu lập tức kéo tay áo anh, hỏi: "Anh, anh định làm gì vậy?"
Bảo Sơn: "Anh đi nhặt ít củi Bảo Châu nói: "Em sẽ đi với anh"
Bảo Sơn nhìn khuôn mặt có chút mũm mỉm của cô, nói: "Đừng đi theo anh, bên ngoài đang lạnh lắm."
Năm nay đầu xuân, tuy nhiên mùa xuân ở Đông Bắc bọn họ cũng không lạnh như mùa đông. Anh thay áo khoác, lại dùng khăn quàng cổ che mặt, nói: "Xem anh đây, cứ như vậy thì sẽ không có gió lạnh nữa"
Bảo Châu khẽ bật cười.
Lúc Lý Kiến Kỳ đến đây, nhìn thấy Bảo Sơn đứng trong sân chẻ củi, cậu kêu: "Bảo SơnBảo Sơn: "Anh Kiến Kỳ? Sao anh lại đến đây, mau vào trong nhà ngồi đi.
Lý Kiến Kỳ gật đầu sau đó bước vào nhà chính, cậu ngay lập tức hỏi: "Các em định khi nào thì đi lên thủ đô? Chúng ta có thể đi cùng nhau không?"
Bảo Sơn cười: "Đương nhiên là có thể rồi ạ, sao lại không thể được chứ? Nhưng mà chúng em sẽ đi sớm một chút. Nhà em chưa từng đến thủ đô nên muốn đi khắp nơi tham quan, cũng coi như không lãng phí một lần đi"
Hai mắt Lý Kiến Kỳ sáng lên, lập tức nói: "Được, chuyện đó không thành vấn đề."
Cậu nói: "Dù sao anh cũng không có chuyện gì làm, sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không sao. Các em chuẩn bị mang theo nhiều đồ không?"
Khuôn mặt Bảo Sơn nghiêm nghị lại một chút, tỏ ra dáng vẻ bình tĩnh nhất có thể, Lý Kiến Kỳ lập tức cười ha ha.
Đây là người cùng thế giới, mẹ của họ rất giống nhau.
Người làm mẹ đều giống nhau, Lý Kiến Kỳ đưa tay vỗ vai Bảo Sơn, Thích Ngọc Tú ở trong phòng nghe thấy, nói: "Kiến Kỳ con mới đến sao? Mau vào ngồi đi"
Lý Kiến Kỳ dạ một tiếng, chỉ là vừa bước vào đã nhìn thấy trong phòng lộn xộn.
Thích Ngọc Tú đem đồ đạc kéo đến đầu giường đặt xa lò sưởi, sau đó nói: "Đây là đồ thím chuẩn bị cho bọn nhỏ mang đi"
Lý Kiến Kỳ dạ một tiếng, nói thêm: "Mẹ cháu cũng chuẩn bị cho cháu rất nhiều đồ. Thím Tú, cháu đi cùng với mọi người không phiền chứ ạ?"
Thích Ngọc Tú cười: "Cháu cứ thoải mái đi đừng ngại. Chúng ta đi chung như thế trông giống như một đại đội vậy đó"
Thành thật mà nói thì đúng là như một đại đội thiệt, trước tiên là nhà Thích Ngọc Tú có bốn người, sau đó là nhà chị cả nhà họ Thích cũng bốn người, Tế Ninh đến tỉnh thành học, người làm vợ như Trương Đào Hoa cũng muốn đi cùng, đứa con trai này thật sự cũng chưa từng xa nhà, đi rồi trở về chỉ có một mình nên chị cả nhà họ Thích cũng đi cùng chồng mình, bọn họ cứ như vậy mà thành một nhà bốn người.
Lại thêm Lý Kiến Kỳ gia nhập vào rồi sau đó còn có thêm cả Điền Chiêu Đệ.
Cứ thế bọn họ có đến 10 người.
Trong khi Bảo Sơn và Bảo Châu mang theo bao lớn bao nhỏ thì Chiêu Đệ lại không có đồ đạc gì mấy cả, chỉ mang theo một cái túi nho nhỏ.
Nhưng mà nghĩ kĩ thì cũng hiểu được là nhà họ Điền sẽ không chuẩn bị gì cho cô ấy.
Trước bốn ngày xuất phát bọn họ đã đi mua giường nằm.
1038 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận