Hai người cùng nhau đi ra ngoài, nhưng lúc này trời đang mưa, trong mưa phùn còn có những bông tuyết nhỏ, Khương Việt ngẩng đầu nhìn: "Tuyết rơi rồi kìa"
Đường Chính Viễn cởi áo khoác, nói: "Áo đây, cô che một chút đi rồi mau chạy ra xe.
Khương Việt: "Không được đâu, nếu vậy thì anh sẽ bị cảm lạnh mất"
Đường Chính Viễn lắc đầu: "Tôi còn khỏe hơn trâu hơn bò, tôi thật sự không sao đâu, cô cứ che đi Khương Việt: "Cho dù có như vậy thì cũng không được."
Cô không nhận lấy chiếc áo đó, cô đội cái túi lên đầu và cố gắng chạy thật nhanh ra xe.
Đường Chính Viễn: "Này.....
Không chần chừ thêm nữa, anh cũng chạy theo cô...
Bởi vì trời mưa nên Khương Việt cũng không chậm trễ, cô nhanh chóng lên xe, vẫy tay chào rồi bước đi.
Trước khi đi, cô ta còn thò đầu ra hét vào mặt Đường Chính Viễn: "Hàng xóm à, anh đưa điện thoại cho tôi đi, nếu không thì làm sao tôi liên lạc được với anh.
Đường Chính Viễn đọc số điện thoại, Khương Việt vẫy tay: "Tạm biệt nha, hôm khác tôi sẽ đãi anh ăn cơm....."
Anh gật đầu, quay người định vào cửa thì nhìn thấy vài người đang nhìn trộm ở cửa.
Anh ta im lặng một lúc rồi nói: "Các người làm gì ở đây thế?"
"Đường à, cô ấy có phải là đang yêu anh không?"
"Tôi thấy là có, cô ấy rất nhiệt tình với anh đó, còn xin số điện thoại của anh, còn mời anh bữa tối....."
"Ôi trời, ước gì có một nữ diễn viên nào đó đến rủ tôi đi chơi"
"Anh đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày nữa."
"Như thế nào là mơ chứ, tôi so với Tiểu Đường kém hơn chỗ nào sao?"
Mọi người cười nói luyên thuyên, Đường Chính Viễn xoa xoa lông mày nói: "Tôi đi trước đây.
Anh ấy đã có một ngày nghỉ hiếm hoi, vậy mà bị mấy người này làm cho lãng phí. "Đường à anh đừng đi, nói cho tôi biết nào, anh có chuyện gì phải không, anh cùng cô gái này.....
"Cô gái gì chứ? Đó là một nữ diễn viên!"
"Nữ diễn viên cũng là phụ nữ, tóm lại không phải là trẻ con đúng không?"
"Với kinh nghiệm xử lý các vụ án nhiều năm của tôi, xem ra cô gái nhỏ nhất định đang nhìn trúng anh Đường rồi, nếu không thì không thể manh động như vậy, cậu xem rõ ràng cô ta biểu hiện như thế nào......
Đường Chính Viễn chịu không nổi những lời bàn tán này nữa, anh liền bỏ chạy, anh ta bay ra, lái xe phóng ra ngoài, mưa ngày càng nặng hạt, nhưng anh ta không lái xe về nhà, thay vào đó buổi sáng anh đi đến một cửa hàng tráng miệng không xa ngân hàng, mua một ít đồ ăn vặt, điều khiển xe hướng đến vòng hai, xe dừng ở một cửa của một khu tứ giác.
Đường Chính Viễn xuống xe, lập tức được trợ lý quản gia lễ phép chào hỏi: "Đường tiên sinh......
Đường Chính Viễn: "Bọn họ đều ở đây đúng không bà Thái?"
"Đúng vậy." Trước khi Đường Chính Viễn đi vào, liền nhìn thấy một bóng hồng nhỏ bé dưới mái hiên mặc áo mưa nhỏ và giày đi mưa chạy ra, ôm lấy chân Đường Chính Nguyên gọi: "Anh hai!" Anh thuận lợi bế đứa nhỏ lên, nói: "Tại sao em lại chạy ra ngoài chứ trời còn đang mưa thế này"
Cô gái nhỏ bện tóc hai sừng cười nhếch mép, nói đúng lý hợp tình: "Dẫm phải vũng nước!"
Đường Chính Viễn: "...."
"Anh hai à em muốn đi ra ngoài chơi" Ngón tay mập mạp của tiểu bảo bối chỉ vào cửa, Đường Chính Viễn nghiêm mặt nói: "Anh mua bánh bông lan con thỏ, nếu em muốn đi ra ngoài dẫm vũng nước thì anh liền cho con thỏ ăn bánh ngọt luôn.
Nhóc con đổi ý trong giây lát: "Vẫn nên ăn bánh bông lan thì hơn.
Cô bé phồng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, lo lắng: "Nhanh lên... nhanh lên đi ạ!"
Đường Chính Viễn bật cười, nói: "Đi thôi!"
Ông nội của Đường Chính Viễn và bà nội của đứa con nhỏ là anh em họ, bà nội của em họ kết hôn và sinh con muộn hơn bố cậu vài năm, bố của cô gái nhỏ được sinh ra khi bố cậu ấy chín tuổi, và sau đó bố của cô gái nhỏ cũng sinh ra. Muộn hơn một chút so với người bình thường.....
Bố của anh ấy, khi anh ấy tốt nghiệp đại học, đã kết hôn và sinh ra anh.
Điều này dẫn đến anh và đứa em họ này chênh lệch chính xác là hai mươi tuổi, nếu như không biết thì sẽ tưởng rằng đây là con của anh.
Đường Chính Viễn lẳng lặng nhìn bầu trời, nhưng anh có hơi nghiêm túc một chút, hiện tại đứa nhỏ có một anh họ lớn. Mà lúc này tiểu cô nương chân nhỏ chờ mong, lo lắng: "Anh họ mau đi nhanh lên, em muốn ăn bánh ngọt lắm rồi.
Đường Chính Viễn: "Được anh biết rồi"
Đúng vậy, ông bà nội của cô gái nhỏ không phải ai khác mà chính là Lôi Khải Uẩn và Tiểu Bảo Châu.
Còn đàn nhóc con là con gái của Tiểu Nguyên Tiêu hồi đó.
Cô bé được gọi là Tiểu Đường Bao, còn có một người chị họ là Tiểu Đậu Bao, và một người em họ gọi là Tiểu Hoa Cuốn Nhi. Đây đều là một gia đình ăn và uống.
Đường Chính Viễn chắc chắn sẽ không nói rằng biệt danh của anh ấy là Tiểu Màn Thầu.
Ông nội của Đường Chính Viễn là Đường Tế Ninh và Trương Đào Hoa. Ông bà lớn của hắn không cần phải nói, tất nhiên là hai vợ chồng Thích Ngọc Linh rồi.
Anh ho khan một tiếng rồi nói: "Anh cũng mua cả hồ lô cho Tiểu Đường Bao ăn nè.
Tiểu Đường Bao nở một nụ cười dễ thương, vỗ vỗ tay của anh, giọng nói nhẹ nhàng: "Thật là tuyệt vời quá đi."
1020 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận