Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 588: Chương 588

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Ngụy Điềm Điềm ngồi trên giường nói câu thấm thía: "Chúng ta đều là bạn học với nhau, tớ đã rất nỗ lực, đương nhiên cũng trông đợi các cậu học tốt. Nếu thật sự có một ngày có thể thi đại học, chúng ta cũng muốn được cùng nhau ghi danh vào cùng một trường đại học.
Lúc nói câu này cô ta nhìn mấy người họ một cách rất chân thành. Dương Mông hơi nhíu mày, nói: "Hôm nay cậu sao lại lạ đến thế?" Chiêu Đệ vội bổ sung thêm: "Đúng vậy giống như bị nghẹn vì làm chuyện xấu. Ngụy Điềm Điềm lập tức lớn tiếng: "Chuyện gì xảy ra với các cậu vậy? Tớ có lòng tốt quan tâm các cậu, cậu còn nói tớ xấu bụng, nếu tớ xấu bụng, sẽ không nhắc nhở các cậu học thật tốt rồi không phải sao? Thật là chó cắn Lữ Động Tân không biết được tấm lòng người tốt.
Cô ta có chút hoảng loạn nên lớn tiếng che lấp sự chột dạ của mình.
Lúc này Bảo Châu cũng liếc nhìn Ngụy Điềm Điềm một cái, sau đó đột nhiên bật cười, nói: "Tốt lắm, tốt lắm, chúng ta đều học thật tốt, nhưng mà cậu nói cậu ở nhà học tập, tớ lại không tin. Cậu bảo ở nhà học tập mà thành tích còn có thể tiếp tục kém như vậy sao?"
Trong nháy mắt, sắc mặt Ngụy Điềm Điềm trở nên khó coi: "Cái này mà cậu cũng nói thẳng vậy sao? Tớ......"
"Cậu đừng nói nữa, sau này chúng ta hãy cùng nhau học tập thôi nào"
Lúc này Trần Hướng Hồng cũng bước vào cửa, nói: "Có chuyện gì vậy?"
Bảo Châu tươi cười xán lạn, nói: "Ngụy Điềm Điềm cổ vũ mọi người học tập thật tốt, cho nên từ hôm nay trở đi chúng ta quyết định cùng nhau học tập chăm chỉ"
Trần Hướng Hồng khó hiểu nhìn về phía Ngụy Điềm Điềm: "Này......"
Bảo Châu: "Ngụy Điềm Điềm tớ rất vui lòng"
Ngụy Điềm Điềm: "Không phải, tớ....."
Bảo Châu múa may đôi tay nhỏ, nói: "Tớ biết là cậu nguyện ý chẳng qua chính là cậu ngại nói.
Ngụy Điềm Điềm: "......"
Sao cô lại vui đến vậy?
Bảo Châu nói: "Vừa rồi cậu vẫn luôn cổ vũ bọn tớ học tập thật tốt, không phải chính là muốn mọi người có thể cùng nhau học tập sao? Tớ đều biết suy nghĩ của cậu, tuy ngày thường cậu không lo học, nhưng mọi người đều là bạn học tốt của nhau. Bọn tớ không ngại học tập cùng cậu đâu" Ngụy Điềm Điềm: "Tớ......"
"Cậu không cần phải cảm ơn!"
Ngụy Điềm Điềm: Tớ có muốn cảm ơn cậu sao? Tớ đâu có muốn học. Bảo Châu hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tớ đoán, ban chúng ta có không ít bạn học giống Ngụy Điềm Điềm, mọi người đều tự mình học tập trong phòng, chi bằng mọi người cùng nhau học tập ở phòng học. Như vậy còn có thể tiết kiệm tiền điện, hơn nữa, có cái gì không hiểu cũng có thể cùng nhau thảo luận.
Cái chủ ý này lập tức nhận được sự tán thành của Dương Mông, cô ấy nói: "Như vậy thì thật tốt. Trần Hướng Hồng do dự một chút, cũng gật đầu tán thành: "Tớ cũng cảm thấy như vậy khá tốt. Nhà cô ta không phải quá bần cùng, nhưng khá tương đồng với nhà Dương Mông, tuy không nghèo nhưng trọng nam khinh nữ. Trong nhà nếu có cái gì, nhất định là phải cho con trai, con gái có thể được học cấp ba đã là tốt lắm rồi. Đương nhiên, đây là lối sống phổ biến bây giờ, nhà nào cũng đều như vậy nên bọn họ cũng không cảm thấy có cái gì kỳ lạ. Thật sự là quá bất công với con gái.
Trước kia không thể thi đại học, tốt nghiệp rồi phải nhờ vào bằng tốt nghiệp cấp ba để tìm công việc tốt, Trần Hướng Hồng biết nhà mình không có năng lực, cô ta nhất định phải xuống nông thôn. Cho nên mới cố hết sức đu theo Ngụy Điềm Điềm, nghĩ rằng có thể có công việc ở trong thành. Cho dù không thể lợi dụng Ngụy Điềm Điềm tìm công việc, lợi dụng Ngụy Điềm Điềm tìm đối tượng thì cũng không tệ.
Đây là lý do vì sao cô ta vẫn luôn bám lấy Ngụy Điềm Điềm, cô ta cũng biết Ngụy Điềm Điềm thật sự rất khinh thường mình.
Nhưng vậy có là gì chứ?
Họ hàng thân thích nhà Ngụy Điềm Điềm có không ít người là cán bộ và công nhân, cô tình nguyện tìm người lớn hơn nhiều tuổi cũng được.
Chỉ cần không phải ở nông thôn.
Tuy nhiên, mặc dù chuyện năm nay muốn khôi phục thi đại học còn chưa có thông báo chính thức, nhưng thông tin lan truyền ngày càng nhiều, nghe nói cả tỉnh thành đều đã biết tin.
"Lời đồn" này lan truyền dữ dội như vậy, nhưng cũng chưa thấy ai bác bỏ tin đồn và nói rằng năm nay nhất định không thi.
Điều này càng khiến cho mọi người có thêm niềm tin.
So với việc gả cho một người đàn ông chẳng ra sao để được ở lại trong thành thì nếu có thể thi đậu đại học sẽ rất khác biệt.
Phải biết rằng lúc nhập học thành tích của Trần Hướng Hồng cũng không kém, chẳng qua là do mấy năm nay cô bỏ phế mà thôi.
Cô cảm thấy bây giờ chỉ cần nỗ lực thì vẫn còn kịp, vẫn có thể giỏi hơn người bình thường.
Nếu có thể thi đậu đại học, cô ta sẽ không phải tùy tiện tìm một người đàn ông rồi gả đi, nghĩ thôi cũng đủ biết, người có thể coi trọng thân phận của cô ta khẳng định cũng không ra sao.
Công xã bọn họ thì chướng mắt nông thôn, trong huyện cũng chướng mắt công xã. Thành phố lại chướng mắt trong huyện......
1003 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận