Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 861: Chương 861

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Chẳng lẽ vận may của người giàu này lại lớn đến vậy sao?
Ông ấy cũng đã từng mua vé số nhưng căn bản là chưa bao giờ trúng thưởng.
"Vậy thì hai người......
Bảo Sơn: "Vợ của tôi hiện tại vì đang mang thai nên không thể trực tiếp đi quyên góp được cho nên tôi muốn đưa cho ông tờ vé số này, ông hãy đến trung tâm trao thưởng đổi lấy tiền mặt rồi sau đó đưa cho trường học tiền mặt, tiếp theo là hãy tự mình mua sắm thêm nhiều sách vở. Ông thấy vậy có ổn không?" Nghiêm lão sư bật cười: "Hai người chắc hẳn là rất tin tưởng tôi"
Bảo Sơn gật đầu: "Ông Nghiêm à, ông không cần khách khí như thế đâu?
Lần trước khi ông nội Lôi quyên góp lần đầu tiên, ông Nghiêm đây là người đã đứng ra tiếp nhận, mặc dù bây giờ họ quyên góp ít hơn nhưng nó vẫn rất đáng giá.
Ông Nghiêm mỉm cười và nói lời cảm ơn, trong khi những người xung quanh ông chỉ đang mải mê cắn miếng dưa lớn.
Dù ghen tị vì người khác trúng số độc đắc nhưng tấm vé đã được trao tay trước khi ai đó kịp có ý đồ xấu.
Mọi người sau đó nhìn chằm chằm vào Bảo Châu và Bảo Sơn, họ cảm thấy rằng đây đúng là hai kẻ đại ngốc.
Có điều Bảo Châu vốn dĩ là một người tốt, cô ấy lúc nào cũng là một người vui vẻ.
Nỗi lòng của một người phụ nữ có thai, đúng là có mò kim đáy biển cũng không thể hiểu hết được, chẳng hạn như là Bảo Châu, cô không mua thẻ cào nữa nhưng đột nhiên lại đề xuất đi Hong Kong, cô nói: "Tại sao chúng ta không đến câu lạc bộ Jocker để kiếm lời đi anh."
Bảo Sơn: "...."
Có phải là cô đang quá phô trương rồi không? Bảo Châu nói tiếp: "Em nghĩ hay là mình mua ngựa chơi cũng khá vui đó anh" Mục tiêu chính của công ty là cung cấp dịch vụ tốt nhất có thể cho khách hàng. Phải nói rằng phản ứng chung của phụ nữ mang thai là rất cao nhưng riêng Bảo Châu thì là phản ứng rất nhỏ. Bảo Châu đang trong đợt thai kỳ nên không có gì làm, cô thường quan tâm đến một loạt các trò chơi nhỏ, có cả những trò phải vận dụng suy đoán nhưng cũng có trò khác chẳng hạn như cào số trúng thưởng. Cô thật sự không thể gọi là nghiện trò này, cô chỉ đơn giản thích cào thẻ mà thôi. Trò này đến giờ chơi thì mọi người tụ tập lại rất sôi nổi.
Có lẽ là khoảng thời gian đứa bé còn trong bụng mẹ này đã thực sự khuếch đại () lên tính trẻ con trong tính cách của cô ấy.
[Chú thích: ( ) Khuếch đại: làm tăng lên, làm to ra gấp nhiều lần Nhưng theo ý kiến của Bảo Sơn, kể cả khi phải như thế này nhiều lần nữa thì Bảo Châu vẫn rất đáng yêu, với vẻ đáng yêu ngây thơ không ai sánh bằng. Anh ấy thậm chí không nghĩ Bảo Châu đang cố tình làm điều đó, thay vào đó anh nghĩ rằng cô ấy từ lúc sinh ra đã dễ thương sẵn rồi, đáng yêu tuyệt đối một trăm phần trăm.
Cuối tháng 5, Bảo Châu cuối cùng cũng có dấu hiệu và cô quyết định nhập viện sớm.
Tất cả mọi người đều có mặt ở đó, những đứa trẻ không làm khổ mẹ khi mẹ mang thai và không làm khổ mẹ trong khi sinh, chúng đều 'cư xử rất tốt và ngoan ngoãn.
Ngày 1 tháng 6 là ngày Tết thiếu nhi, Bảo Châu đã thuận lợi sinh ra một cặp sinh đôi, một trai và một gái, hai đứa nhỏ sinh ra rất lành lặn, chúng không giống như những đứa trẻ nhà khác khi vừa mới sinh ra đỏ hỏn như một con khỉ nhỏ màu đỏ.
Hai đứa con của bọn họ khi sinh ra đều trắng trẻo, mắt tròn như quả nho vậy. Chúng ngay lập tức chiếm được cảm tình của mọi người.
Bảo Châu sau khi sinh rất yếu ớt, cô nhìn đứa con nhỏ và cười nhẹ nói: "Nó trông rất giống em.
Bảo Sơn cảm động hai mắt đỏ bừng gật đầu, nghiêm túc nói: "Chà chà, thằng nhóc con này đẹp trai y như anh vậy đó.
Ông nội Lôi nắm tay cháu dâu và nói: "Cháu à, khổ cho cháu nhiều rồi. Sau này không cần có con nữa đâu" Bảo Châu khẽ hừ một tiếng rồi nói: "Không sao đâu ạ, cảm giác chỉ như là đang tiêu chảy thôi ạ.." Bảo Sơn gật đầu: "Chậc chậc, vợ anh là người vĩ đại nhất.
Đúng là ông nói gà bà nói vịt nhưng Bảo Châu vẫn cười tự hào, mặc dù bản thân rất yếu ớt và buồn ngủ nhưng cô vẫn tự hào về khả năng của mình: "Bảo Sơn anh à, sau này em bé sẽ rất yêu thương em đúng không? Em đã rất vất vả để sinh ra chúng mà"
Bảo Sơn: "Tất nhiên là vậy rồi, nếu không anh sẽ phải dạy dỗ bọn chúng Bảo Châu đẻ rất thuận lợi, cô cũng không cảm thấy có gì nguy hiểm, nhưng cô lớn lên ở nông thôn, trong thôn có biết bao nhiêu người đều là sinh con ở đất quê, mấy nhà cách âm cũng không tốt...... Tiếng hét đau vì đẻ, chính cô cũng được nghe qua rất nhiều lần rồi.
Những người này sẽ kiêng dè đàn ông nhưng sẽ không kiêng dè con nít, Bảo Sơn lúc đó còn là đứa con nít nên anh biết rằng sinh con là vô cùng đau đớn.
Hơn nữa mẹ ruột của anh ấy đã chết trong khi sinh con. Tương tự như vậy, mẹ Thích Ngọc Tú của anh cũng trải qua một ca sinh khó khi sinh Bảo Nhạc, phải mất một thời gian mới cứu được mạng, trong khi anh và Bảo Châu tay trong tay ngồi trước cửa phòng sinh, hai người run rẩy vì lo lắng. Vì vậy trong con người anh ấy hình thành nên cảm giác sợ hãi mỗi khi thấy phụ nữ sinh con.
1058 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận