Bảo Châu: "Ô ô"
Cô chưa từng thấy qua nhiều người đi xe đạp như vậy cho nên tương đối kinh ngạc.
Bảo Châu kinh ngạc như vậy, những người khác cũng không kém là bao, mọi người đều giống nhau.
Lý Kiến Kỳ khó nén được kích động: "Người thủ đô thật là giàu có.
Bảo Nhạc: "Đúng vậy, đúng vậy, nhiều người đi xe đạp như vậy, thật là đồ sộ" Người địa phương ngồi trên xe buýt nhìn bộ dạng nhà quê của bọn họ, có vài người đắc ý bật cười.
Vì bản thân ở thành phố lớn như vậy mà kiêu ngạo. Những người này từ nơi khác tới thì có hâm mộ cũng vô dụng.
Tuy nhiên bọn họ lại không hề biết, cả nhà Bảo Châu cũng không phải là hâm mộ gì cả, chẳng qua là tò mò mà thôi.
Mặc dù bọn họ cũng có hiểu biết về ô tô, nhưng có kiến thức vậy thôi chứ nhà bọn họ đương nhiên không có ô tô rồi, hơn nữa vài thập niên nữa thì ô tô cũng xuất hiện rất nhiều, gần như nhà nào cũng đều sẽ có, cũng giống như xe đạp bây giờ vậy.
Cho nên bây giờ nhìn thấy xe đạp mênh mông cuồn cuộn, bọn họ cũng cảm thấy chấn động.
Tiếng ô tô đến trạm vang lên, Bảo Sơn: "Chúng ta tới nơi rồi.
Mấy người họ xuống xe, Bảo Châu cúi đầu nhìn thoáng qua bản thân, nói: "Đi bên này, con và anh trai đã hỏi qua, bên này là nhà khách, cách hai trường học của chúng ta cũng không xa, đây là nơi thích hợp nhất. Chúng ta 3 nam 3 nữ, lấy hai phòng 4 người là thích hợp. Mấy người họ nhanh chóng tìm tới nhà khách làm thủ tục, Thích Ngọc Tú nói: "Nơi này thật là rộng lớn." Nhà khách trong huyện bọn họ chỉ có bốn tầng, cái này đến sáu tầng, hơn nữa diện tích cũng lớn. Hiện tại còn chưa đến thời gian chính thức đưa tin cho nên vẫn còn phòng, mấy người họ quyết định ở lại mấy ngày rồi cùng nhau trở về phòng trọ.
Thích Ngọc Tú và Bảo Châu vừa vào cửa lập tức xem khắp nơi, nhìn đông nhìn tây, tò mò về độ cao của tầng 3, lại càng thêm tò mò với chiếc giường trong phòng.
Chiêu Đệ:.." Lúc trước không hiểu sao cô ấy lại hoài nghi Bảo Châu cũng trọng sinh giống mình, nhưng bây giờ nhìn qua, lập tức biết hoàn toàn không phải. Là một người trọng sinh, Chiêu Đệ thật sự không biết bọn họ hưng phấn cái gì và tò mò cái gì.
Cái phòng này có cái gì đáng xem đâu chứ.
Cô ấy không biết bọn họ kinh ngạc và tò mò cái gì.
Tuy trong lòng nghĩ như thế nhưng ngoài miệng Chiêu Đệ lại không nói gì.
"Thịch thịch thịch. Bảo Sơn xách theo ấm nước đi vào cửa, nói: "Mọi người rửa mặt một chút, sau đó nghỉ ngơi rồi giữa trưa chúng ta lại đi ra ngoài nhé.
Bảo Châu: "Tuyệt vời quá.
Cô thăm dò nhìn xung quanh, Bảo Sơn: "Nước ở phòng bên trái nhé.
Thích Ngọc Tú: "Con đi trước đi, lát nữa rồi mẹ đi"
Bảo Châu ngoan ngoãn gật đầu, lúc này cô có cảm giác rất khác lạ. Lúc trước khi cô có thể đi sang bên kia, luôn cảm thấy bên kia chỗ nào cũng tốt, tuy chỗ nào cũng đều tốt, nhưng lại không có quan hệ gì với bọn họ, đâm ra lúc nào cũng đều phải cẩn thận.
Bởi vì bọn họ không phải người ở thời đại kia, cũng không có giấy tờ chứng minh gì của lúc ấy cho nên đi đến đâu cũng phải cẩn thận.
Dù là ngồi xe lửa hay ở trọ, quang minh chính đại làm gì cũng luôn sợ lộ ra sơ hở. Bây giờ thì khác, tuy chỗ này đối với bọn họ vô cùng xa lạ nhưng vẫn có cảm giác y như cũ.
Xách theo ấm nước đi rửa mặt trước, trong phòng còn có một cái gương, Bảo Châu nhìn bản thân trong gương liền tươi cười xán lạn.
"Bảo Châu"
Bảo Châu quay đầu nhìn lại, thì thấy anh trai Bảo Sơn đi đến, cô nói: "Sao anh cũng tới đây thế?" Bảo Sơn: "Dù sao đứng ở bên ngoài thì anh cũng không yên tâm về em cho nên mới vào đây với em."
Bảo Châu bật cười, hờn dỗi nói: "Chẳng lẽ anh còn coi em là con nít ba tuổi sao? Đến chuyện này cũng phải lo lắng! Em không sao đâu mà. Nơi này cũng không có gì dọa người, ban ngày ban mặt sẽ càng không có khả năng gặp được người xấu.
Bảo Sơn nghiêm túc: "Em mà lớn sao, ở trong lòng anh em lúc nào cũng là một cô bé cần được bảo vệ."
Bảo Châu bật cười, cô chống nạnh, nói: "Em rất hung dữ đó nha.
Bảo Sơn gật đầu: "Ừ ừ, em rất dữ"
Cái ngữ khí này chỉ là nói cho có lệ.
Bảo Châu làm nũng tiến đến ôm lấy cánh tay anh trai, nói: "Vậy anh giúp em nấu ấm nước nha. Bảo Sơn cười sủng nịnh: "Được thôi"
Hai anh em bọn họ cùng trở về, Chiêu Đệ cảm thán: "Tình cảm hai anh em thật tốt nha."
Bảo Châu: "Đó là điều đương nhiên rồi ạ.
Cô kiêu ngạo: "Anh trai của em chính là người anh trai tốt nhất trên đời này, người khác không thể nào so được.
Chiêu Đệ: "Ừ đúng rồi"
Chỉ sợ về sau không phải là anh trai nữa.
Chiêu Đệ nhìn bọn họ, trong lòng nghĩ đến những việc ở kiếp trước, có một việc, cô ấy đến nghĩ cũng không dám nghĩ. Bảo Sơn và Bảo Châu càng lúc càng lớn, Chiêu Đệ lại càng cảm thán, ai mà có thể nghĩ đến việc Bảo Sơn căn bản không phải cô nhi, ông nội của Bảo Sơn lại là trùm Anh quốc. Nghe nói thời trẻ xảy ra chiến loạn, Lôi trùm một mình trốn ra nước ngoài phát triển, chờ thu xếp ổn thỏa mới trở về đón vợ, lúc trở về mới biết được vợ mình về nhà mẹ đẻ ở Đông Bắc thì mất tích.
1063 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận