Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 628: chương 628

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cho nên Thích Ngọc Linh cảm thấy Bảo Nhạc như thế cũng không có gì là kỳ quái.
"Chị cũng là lần đầu tiên mua đồ ăn trên xe lửa, cảm giác cũng thật là mới mẻ đấy chứ"
Lúc có người gõ cửa phòng, cô ấy cũng không hề biết là người đó đến bán cơm trưa. Thích Ngọc Linh nói: "Chúng ta lúc quay về nên mua nhiều một chút, xuống xe về nhà còn cho cha mẹ nếm thử" Đường Kiến Nghiệp cười gật đầu, vợ hắn là người tốt bụng nhất.
Cả nhà Thích Ngọc Linh ngồi trên xe lửa sáu bảy tiếng đồng hồ, theo căn bản là cũng không ít, nhưng so với Thích Ngọc Tú bọn họ thì mau hơn nhiều, chờ bọn họ xuống xe, mọi người đều nằm nghỉ ở vị trí của mình.
Bảo Châu nằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mặt trời đang dần xuống núi, nói: "Chúng ta còn phải đi vài ngày nữa mới tới.
Mẹ cô cười hỏi: "Lúc lên xe không phải con rất vui mừng sao?"
Bảo Châu: "Đúng vậy, có thể đến thủ đô đương nhiên là vui rồi ạ, nhưng mà nghĩ đến phải đi nhiều ngày như vậy, con lập tức cảm thấy uể oải"
Cô đã từng đi xe lửa đến tỉnh thành, cho nên rất hiểu thời gian ở trên xe vừa dài vừa buồn.
Bảo Châu: "Haizzz"
Bảo Nhạc vẫn còn vui sướng, nói: "Chị, chị nhìn ngoài cửa sổ kìa, chị nhìn đám mây kia đi, có phải trông rất giống một con ngựa không"
Bảo Châu: "...
Cô bình tĩnh: "Em cứ xem tiếp đi, chị chợp mắt một lát.
"Bây giờ chị ngủ sớm như vậy lỡ buổi tối thức dậy thì phải làm sao?"
"Không sao đâu cứ tiếp tục ngủ thôi."
Bảo Sơn: "Nếu không thì bây giờ chúng ta đánh bài Poker đi.
Anh đề nghị: "Vừa lúc có đủ 6 người, chúng ta cùng chơi không?"
Vừa nghe nói như vậy, Bảo Nhạc lập tức ngồi dậy, người thứ nhất hưởng ứng: "Được ạ! Vẫn là anh trai của em có chuẩn bị đầy đủ ha ha ha.
"Mau tới đây"
Mọi người đều không từ chối, lập tức ngồi thành một vòng, Bảo Nhạc lập tức nói: "Tuyệt đối không thể để anh chị của em ngồi chung, bọn họ ăn ý lắm, cho hai người ngồi chung thì người khác cũng đừng mong được chơi"
"Vậy em mau chia bài đi"
Bảo Nhạc kêu lên: "Vậy cũng không được, hai người họ may mắn lắm Bảo Châu vô cùng đắc ý, vỗ vai Bảo Nhạc, nói: "Em có chơi hay không?"
"Chơi chứ ạ!"
Vài người vừa kéo bài, quả nhiên giống như Bảo Nhạc dự đoán, Bảo Nhạc lại bắt đầu kêu: "Mọi người xem, mọi người xem đi, xong rồi! A a a, hy vọng em có thể diệt được anh chị"
Tuy kêu to hăng hái, nhưng Bảo Nhạc rất nhanh đã gia nhập vào hội nhóm từ tốn chậm rãi, đánh bài mới là chuyện sung sướng nhất.
Tuy nhiên cũng phải nói, hình như từ lúc đánh bài Poker, thời gian trôi nhanh hơn nhiều, buổi sáng ngày thứ tư, xe lửa chậm rãi tiến vào Bắc Kinh, tiếng xe lửa ầm ầm ầm rồi dần dần dừng lại, xe lửa rốt cuộc cũng ngừng ở ga tàu hỏa Bắc Kinh.
Bảo Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, từ ga tàu hỏa là có thể nhìn ra chỗ bọn họ và thủ đô chênh lệch như thế nào, tuy nhiên rất nhanh, mọi người cũng không chậm trễ, lập tức thu dọn hành lý, hai tay xách bao lớn bao nhỏ xuống xe lửa.
Thời tiết tháng hai, ga tàu hỏa thủ đô còn rất lạnh lẽo, xe lửa mới vừa tiến vào trạm, nhà ga người đến người đi, rất nhiều người đều mặc áo bông, cũng có mấy người không thích mặc như vậy nên lạnh đến chảy nước mũi.
Còn có nhiều người đút tay vào bên trong áo bông, trên mặt lại tràn đầy niềm vui sướng. Bảo Châu đứng ở sân ga, giương mắt nhìn nhà ga, quay đầu lại thấy xe lửa sơn màu xanh, nhẹ giọng nói: "Nơi này chính là Bắc Kinh Cô vừa ngây thơ lại vừa tò mò, cảm thấy mình không thể đem nơi này và Bắc Kinh hiện đại trong ấn tượng hợp lại thành một, cô ra sức lắc đầu, đem sự phát triển của vài thập niên sau vứt khỏi đầu.
Hiện tại được như thế này đã là rất tốt rồi.
"Chắc là chúng ta sẽ đi hướng kia đúng chứ?"
Cô nhìn đông nhìn tây, Bảo Sơn: "Theo anh thấy thì chắc là bên này"
Cả đoàn người bọn họ đều là lần đầu tiên tới Bắc Kinh.
À không, riêng Chiêu Đệ thì không phải.
Sau khi cuộc sống ổn định hơn, cô ấy đã từng tới thủ đô du lịch, nhưng cô ấy thấy lúc đó và bây giờ hoàn toàn không giống nhau, ở đây thay đổi thật nhanh. Chiêu Đệ không phải là một người mạnh mẽ, cho nên sau khi Bảo Sơn dẫn đầu, cô ấy cũng không có ý kiến.
Bảo Sơn dẫn mọi người cùng ra trạm, sau đó nói: "Mọi người chờ một chút, con đi hỏi thăm nhà khách xem sao"
Lý Kiến Kỳ: "Anh đi cùng em.
Bảo Sơn lắc đầu: "Anh ở lại đi, anh ở lại em mới yên tâm được.
Lý Kiến Kỳ gật đầu, Bảo Sơn vội đến văn phòng nhà ga, Bảo Châu lập tức chạy theo, nói: "Em sẽ đi cùng anh"
Hai người cùng nhau rời đi, Chiêu Đệ nhìn thoáng qua Thích Ngọc Tú, phát hiện cô ấy không có chút biểu cảm gì.
Cảm giác sự đồn đãi của kiếp trước cũng không phải thật.
Bảo Sơn và Bảo Châu rất nhanh đã trở lại, trong tay Bảo Châu còn cầm một tờ giấy, nói: "Đi thôi, chúng ta mau đến nhà khách"
"Chúng ta sẽ qua bên kia ngồi xe buýt.
Xem ra bọn họ đã hỏi rành mạch, nơi này khác với chỗ bọn họ, chỗ bọn họ đường dài mới có xe, nhưng ở thủ đô này thì không phải như vậy, bọn họ đến đây kịp giờ mọi người đi làm buổi sáng cho nên rất đông.
Nhưng mà nhìn ra hướng đường lớn, cũng có rất nhiều người đi xe đạp.
1091 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận