Bảo Sơn: "Vậy được rồi, còn có chuyện lần trước em nói anh làm thủ tục, anh thấy tạm thời chưa cần thiết lắm"
Lúc này và thời chị Khương Việt không giống nhau, bọn họ mở lớp học bổ túc, đối với rất nhiều người thì đó được xem là buôn bán. Hơn nữa, hiện tại cũng không có người làm giấy phép, tiệm cơm nhỏ và cửa hàng may vá cũng đều không có cho nên bọn họ tạm thời không cần làm trước, tránh chuyện súng bắn chim đầu đàn. Cứ đợi đến khi có công văn yêu cầu cụ thể rồi bọn họ làm cũng không muộn.
Bây giờ cho dù là cửa hàng gì cũng đều không có giấy phép buôn bán, người xử lý giấy phép buôn bán cũng không có một ai.
Nhưng Bảo Châu lại không nghĩ như vậy, cô nói: "Tuy nói hiện tại không có chuyện này, nhưng chắc chắn là thủ tục đầy đủ hết thì sẽ càng tốt."
Bảo Sơn bật cười xoa đầu cô: "Cô bé ngốc này, hiện tại không có công văn yêu cầu cụ thể, em đi làm, người ta cũng không biết làm cho em như thế nào. Chính vì thế, chúng ta cứ chờ có công văn yêu cầu đưa xuống rồi đi làm. Ý của anh là chúng ta cứ chờ một chút nữa.
Bảo Châu: "Vậy cũng đúng ạ"
Hai người thương lượng xong rồi, ở bên kia Thích Ngọc Tú cũng cầm vàng thỏi lên đường, cô ấy biết con trai và con gái muốn mua nhà, hơn nữa cô ấy còn rất tin tưởng bọn họ. Nói như thế nào đây? Người làm mẹ luôn cảm thấy con nhà mình là tốt nhất, đương nhiên sẽ không cảm thấy bọn họ làm không được, chỉ cảm thấy cho dù bọn họ có làm gì đều nhất định sẽ thành công, dù sao thì bọn họ cũng thông minh như vậy mà.
Thích Ngọc Tú đi đường đến đây, may mắn là lúc trước mình đã đổi vàng thỏi, bằng không nếu cứ dùng tiền mặt, sợ là sẽ chuốc lấy phiền phức.
Về điểm này, Thích Ngọc Tú cũng suy nghĩ cẩn thận, một ngày trước khi đi, vào buổi tối cô ấy cùng con trai phân tích một hồi, cơ bản là trong lòng cũng hiểu rõ. Bọn họ lấy tiền ra thì phải nói rõ lai lịch của số tiền đó nhưng lấy vàng thỏi ra thì không thể.
Tiền và vàng thỏi là hai khái niệm khác nhau, mình không thể nói tiền là thế hệ trước tích góp để lại. Nhưng vàng thỏi thì có thể.
Cái gì cơ!
Nhà ngươi ba đời làm nông thì lấy đâu ra vàng thỏi?
Trước giải phóng cơ mà.
Bọn họ có thể thoái thác lên người thế hệ trước.
Tuy nói hiện tại nhà họ Điền không phải chỉ có một người con trai, nhưng người lớn trong nhà muốn đem tiền cho ai thì có quyền cho người đó.
Hơn nữa ông Điền và bà Điền coi trọng cháu đích tôn nhất, đây cũng là chuyện mà mỗi người thế hệ trước trong thôn đều biết.
Bọn họ có lén cho cháu đích tôn món đồ gì thì đó cũng là chuyện quá khứ.
Thích Ngọc Tú nhìn ra ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu.
Thích Ngọc Tú sợ có người dòm ngó, thật ra cô ấy không biết gì về chuyện của ông Lôi, nhưng cô cũng hiểu được đột nhiên lấy ra một số tiền lớn, đương nhiên phải nói rõ được lai lịch của số tiền.
Nếu như có người hỏi tới, cô ấy cũng đã chuẩn bị để không rơi vào thế bế tắc.
Cho nên ở nhà cô đã tự tẩy não mình rất nhiều lần.
Cũng may, trước kia cô ấy cũng thường xuyên đi sang bên kia, tới lui nhiều nên nói dối cũng không chột dạ.
Xe lửa đến trạm, cô ấy bước xuống xe lửa sau đó dáo dác nhìn đông nhìn tây.
"Mẹ ơi!"
Bảo Châu vội vàng chạy tới, lập tức bổ nhào vào người Thích Ngọc Tú, ôm lấy mẹ mình, cô vui vẻ:
"Mẹ, con nhớ mę lám."
Thích Ngọc Tú thấy cô vui vẻ phấn chấn như vậy, tâm tình cũng tốt hơn, cô ấy cười nói: "Mới xa nhau có mấy ngày thôi mà"
Bảo Châu: "Vậy cũng đủ để nhớ nhau mà"
Bảo Sơn cũng đi đến, sáng sớm bọn họ đã chờ ở nhà ga.
Bảo Châu: "Mẹ ơi, bọn con mua được nhà đẹp lắm"
Cô ríu rít kể hết tình hình lúc đó: "Bọn con cũng đã liên hệ người tới sửa sang lại một lần, nếu mẹ......
99Khả năng kể chuyện liên tục của cô thì mẹ cô cũng đã biết.
Cô ấy nói: "Được rồi, được rồi.
Bảo Châu khẽ cười, sau đó hình như nghĩ tới cái gì đó, nghiêm túc nói: "Mẹ ơi, có một chuyện con muốn nói với mẹ"
Thích Ngọc Tú: "Chuyện gì?"
Bảo Châu lập tức nhìn về phía anh trai, Bảo Sơn: "Mẹ, chúng ta trở về rồi nói"
Thích Ngọc Tú thấy bọn họ nghiêm túc như vậy, trong lòng cũng rất buồn bực tuy nhiên vẫn cười nói: "Được chúng ta đi thôi"
Hai đứa nhỏ này làm ra vẻ kỳ quái nhưng nghĩ lại thì cũng không thể có chuyện gì lớn.
Trong lòng cô ấy chửi thầm, chẳng qua chờ đến nhà khách, biết được rốt cuộc là chuyện gì, Thích Ngọc Tú kinh hãi, cô ấy vội đứng lên, nói: "Các con nói cái gì? Tìm được người thân rồi sao?"
Bảo Sơn và Bảo Châu nhìn nhau.
Bảo Sơn lập tức nói: "Mẹ, còn chưa xác định, bọn họ đem mẫu máu và tóc của con ra nước ngoài xét nghiệm ADN"
Thích Ngọc Tú nhấp miệng, cả người căng cứng, lúc Bảo Sơn còn chưa tròn tháng, đã được ôm đến nhà bọn họ, một đứa bé nhỏ xíu, mềm mại, nho nhỏ, dường như rất lâu rồi không được ăn no, gầy đến nỗi da bọc xương, tiếng khóc cũng chỉ nho nhỏ, một chút sức lực cũng không có.
1049 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận