Nếu cô thật sự không rành thế sự như vậy thì sẽ không thể viết ra những trường hợp lợi hại như thế.
Con người đều có một lớp bọc tự vệ, bề ngoài cô đáng yêu nhẹ nhàng nhưng tính cách thì có thể khác. Ông bật cười, cảm thấy đứa trẻ này rất có ý tứ.
Ông nói: "Thật ra thầy đã xem qua báo cáo tác nghiệp nghỉ đông của Đường Tế Ninh cho nên lúc này mới mạo muội đến đây. Có chuyện này thầy muốn trưng cầu sự đồng ý của em.
Điền Bảo Châu: "Thầy cứ nói đi ạ. Thầy Lý: "Chúng tôi muốn xin, đem bài viết về hình thức lừa gạt của em tiến hành xuất bản, làm tài liệu dạy học lưu hành nội bộ. Không biết bạn học Điền đây có đồng ý hay không?"
Bảo Châu lập tức mở to mắt, nói: "Sao... Xuất bản ấy ạ?"
Lúc này cô thật sự giật mình rồi nha. Thầy Lý mỉm cười, trong lòng chửi thầm: Ừ, đây mới là bộ dạng cô giật mình thật sự, đôi mắt tròn xoe trừng thật lớn.
Thầy Lý: "Phải, tôi cảm thấy có thể áp dụng vào việc dạy học ở trường, mọi người hiểu nhiều, biết nhiều, mới có thể giúp đỡ nhân dân nhiều hơn."
Bảo Châu gật đầu: "Em đồng ý.
Cô lập tức nói: "Đây là chuyện tốt, em đương nhiên sẽ đồng ý, nhưng em muốn ăn ngay nói thật, cái này không chỉ là thành quả của một mình em Cô bẻ ngón tay, nói cho thầy Lý nghe: "Cái sáng kiến này là của em, các loại hình thức cũng là em cung cấp nhưng có một vài chi tiết đã được hoàn thiện và rất phong phú, anh họ em...... À, chính là bạn học Đường Tế Ninh, còn có vợ anh ấy là Trương Đào Hoa, còn có em trai của em là Bảo Nhạc, bọn họ đều có góp phần tham dự vào. Là bọn em cùng nhau thương lượng, cuối cùng em mới hoàn thiện được cuốn sách này Thầy Lý: "Chính xác là anh họ của em nói đây tất cả đều là thành quả của em.
Bảo Châu: "Anh ấy nói như vậy cũng đúng, bởi vì sáng kiến là của em, các loại hình thức lừa gạt cũng là em cung cấp. À không, em trai của em cũng có cung cấp một vài hình thức. Nhưng dù sao cũng là bọn em thương lượng thảo luận với nhau, có vài chỗ không hiểu hết được nên đã để chị dâu họ của em làm, tuy chị ấy chỉ là một cảnh sát hộ tịch nhưng vẫn là đồng chí công an nên cũng biết rất nhiều. Chị ấy đã giúp em hoàn thiện không ít. Giống như khi vẽ một con cá, em quyết định vẽ cá, sửa sang lại khung xương cho hoàn hảo, sau đó lại vẽ thêm rất nhiều vảy cá, bọn họ cũng giúp em thêm vào, lúc này mới khiến con cá càng trở nên hoàn thiện. Đại khái chính là có ý như vậy" Thầy Lý nhìn cô nói chuyện đĩnh đạc, cười nói: "Thấy em có thể nói được như vậy thì thầy tin tưởng, em là người có thể mở trường luyện thi nên tài ăn nói rất tốt, khả năng miêu tả cũng rất chuẩn"
Bảo Châu lập tức nghiêm mặt, nghiêm túc nói: "Em mở trường luyện thi là vì muốn giúp đỡ nhiều người. Mọi người đều thi đậu được đại học, học tập được nhiều kiến thức thì mới có thể đền đáp tổ quốc. Em thừa nhận tuy em học tập tốt nhưng không phải một người am hiểu nghiên cứu khoa học. Em hy vọng người khác có thể, em không làm được những cái đó, nhưng em tình nguyện dùng hết khả năng của mình để giúp những người tài hoa có thể thi đậu đại học, không để họ vì một chút điểm mà lỡ mất cơ hội tốt. Những lời nói này thật là dễ nghe.
Còn đặc biệt mang đến một ý nghĩa lớn.
Thầy Lý: "Vậy sao em còn thu phí? Học phí ở trường em cũng không thấp"
Bảo Châu càng nghiêm túc: "Thầy nói câu này lại không đúng rồi. Nếu em không thu phí thì làm sao có thể phát triển trường học? Căn nhà để mở trường học của em đã là bốn mươi ngàn đồng tiền, trang trí rồi lắp điện nước, cũng tiêu tốn thêm chín ngàn đồng tiền, lại còn bao nhiêu chi phí vật dụng khác của trường học nữa. Chi phí ban đầu em bỏ ra cho trường học này đã là năm mươi ngàn đồng tiền rồi. Bọn em còn rất nhiều chi phí khác phải lo, kể cả việc trả tiền công dạy học cho giáo viên ở trường em nữa, giáo viên em mời về đa số đều là sinh viên, mọi người còn phải lo cho cuộc sống, rất nhiều bạn học có hoàn cảnh gia đình nghèo khó, nói một câu thật lòng, cha mẹ anh chị em, rất nhiều thành viên trong gia đình còn phải trông chờ vào đứa con có tiền đồ này để rút được một chút. Chẳng lẽ em lại khiến mọi người cống hiến miễn phí vậy sao ạ?"
Cô dừng lại vài giây rồi nói tiếp: "Em biết cống hiến miễn phí là tốt nhưng làm sao có thể bảo đảm được thu nhập của bản thân, ngược lại có thể xúc tiến mọi người dạy học nhiệt tình hơn, đem tri thức của bản thân truyền thụ cho học sinh một cách tốt hơn nữa ạ? Giảng dạy vì đam mê chỉ có thể làm nhất thời, không thể làm vĩnh viễn. Giáo viên cần ăn cơm, cần chỗ ở, chi phí để duy trì trường học cao như vậy, em càng không thể miễn phí được. Chỉ có nguồn thu nhập ra vào tốt mới có thể tồn tại lâu dài. Uống rượu độc để giải khát, em cảm thấy không phải là quyết định sáng suốt"
1056 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận