Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 823: Chương 823

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
"Không có chi ạ"
Nếu là người khác thì cậu chủ sẽ giao cho cấp dưới làm chuyện này, nhưng chuyện liên quan đến cô Thích và cô Điền thì lại đặc biệt khác rồi. Về điểm này Ellen hiểu rất rõ.
Vậy nhất định mọi việc đều phải tự tay làm lấy.
"Tôi đưa ngài trở về được chứ?"
Bảo Sơn: "Được thôi" Bọn họ cùng nhau rời đi, chạy xe qua rạp chiếu phim, bảng hiệu rạp chiếu phim Tứ Hải Giai Nghệ thoạt nhìn khá là xa hoa, trước cửa rạp chiếu phim lại xếp hàng dài.
Hai người trẻ tuổi tay cầm tay chạy tới, cô gái kêu: "A, em đã nói là đi sớm một chút đi, anh xem kìa, đã tới chậm rồi còn phải xếp hàng, không biết 8 giờ đêm nay có còn vé hay không nữa.
"Nếu không có vé thì chúng ta đến rạp phía sau xem phim mới chiếu Long hổ anh hùng của bọn họ đi" Chàng trai đưa ra lựa chọn thứ hai. Tuy nhiên cô gái lại không đồng ý, cô ấy trực tiếp cự tuyệt: "Không cần đâu, chỗ đó vừa vào là ngửi thấy mùi ẩm mốc rồi, em chỉ thích Tứ Hải Giai Nghệ, bên này được trang hoàng rất đẹp. Hơn nữa phim mới của bọn họ vừa đẹp vừa hay. Anh không có xem tin tức sao? Nghe nói là bộ phim này đã mở phòng bán vé sang năm nay......"
"Vậy cũng đúng, cô gái kiểm vé ở chỗ bọn họ còn mang mũ dạ......"
"Anh xem phim mà còn nhìn gái à!
Hai người lải nha lải nhải, đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, xe tiếp tục khởi động, Bảo Sơn quay đầu lại bật cười.
Ellen cũng cười, nói: "Phim của chúng ta quả nhiên không tồi chút nào ạ"
Bảo Sơn: "Tất cả là nhờ vào sự đồng hành giúp đỡ của mọi người."
Ellen bật cười, nói: "Ngài nói như vậy có hơi quá lời rồi ạ, ngài mới là người đóng góp nhiều nhất ạ.
Bảo Sơn nhún nhún vai, anh nói: "Chỉ là lời khen thật lòng thôi mà.
Hai người đều rất nhẹ nhàng, Bảo Sơn nhìn qua gương chiếu hậu nhìn đoàn người xếp hàng ở cửa rạp chiếu phim Tứ Hải Giai Nghệ, sau đó khẽ nhếch miệng......
"Cậu về nhà ăn tết sao?"
Ellen lập tức trả lời: "Đúng vậy ạ, tôi đi cùng ngài một ngày, sau khi đưa ngài đi rồi tôi sẽ về nhà"
"Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến thầy"
Ellen: "Vâng ạ.
Bởi vì phải đi về ăn tết, Bảo Sơn lại chỉ có thời gian một ngày cho nên rất nhanh đã rơi vào tình trạng bận rộn, anh mua không ít đồ bổ, mặc kệ như thế nào, nấu canh bồi bổ vẫn là rất quan trọng.
Con người anh chính là như vậy, nếu đã bán cổ phiếu thì tạm thời không chú ý đến để tránh ảnh hưởng đến tâm trạng.
Nhưng mà anh không biết, hành vi bán cổ phiếu của anh vẫn bị một vài người có tâm nắm bắt rồi, cũng không phải biết là anh mà là phát hiện có người bán ra.
Tuy Bảo Sơn cố gắng không làm lộ liễu, Ellen cũng có năng lực nhưng cổ phiếu trong tay bọn họ vô cùng nhiều, dù cho có che giấu thì ít nhiều cũng sẽ có động tĩnh. Kỳ thật Bảo Sơn không để ý đến chuyện bị người khác biết được, bọn họ cũng không thể chỉ trích anh nhưng anh cũng không muốn làm rầm rộ.
Mặc dù hơn một năm nay anh đã ở đây làm rất nhiều việc, rất nhiều người đều hiểu được nhưng anh cũng không chịu thường xuyên xuất hiện, cũng không tham dự vào các hoạt động xã giao, điều đó khiến người khác khá bận tâm để ý.
Nói ra thì một người trưởng thành trong hoàn cảnh nào thì cũng sẽ chịu ảnh hưởng như thế, Bảo Sơn đúng là như vậy, không phải anh có tâm tư như thế mà là từ nhỏ đã tạo thành thói quen, khi còn nhỏ nhà bọn họ có bí mật rất lớn, lúc ấy vì hoàn cảnh nên bọn họ tuyệt đối không dám làm bậy. Họ chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí.
Trong hoàn cảnh như vậy, tính cách và thói quen cho tới phong cách làm việc của anh đã được hình thành từ đó.
Mặc dù đã trưởng thành rồi cũng rất khó sửa.
Hơn nữa Bảo Sơn không cảm thấy bản thân mình có vấn đề gì, đương nhiên anh sẽ không sửa đổi.
Phần lớn sẽ tạo nên phong cách thần bí, có thể nói con người cuồng công việc chính là một loại điển hình.
Rất nhanh sau đó Bảo Sơn cùng với ông nội và quản gia lên máy bay trở về Bắc Kinh, trước tiên là về nghỉ ngơi vào đầu năm mới. Mặc dù hiện tại đã mở đường hàng không nhưng không phải mỗi ngày đều có chuyến bay, hơn nữa cũng đã sắp đến thời gian ăn tết, người di chuyển bằng phương tiện máy bay cũng không đồng cho lắm.
Ông Lôi và Bảo Sơn ngồi cùng nhau, tâm trạng của ông rất tốt, nói như thế nào đây, vì hôm trước bán tháo cổ phiếu, ông kiếm được tiền nên vẫn rất vui vẻ. Thật ra ông thu vào cũng không được nhiều, có lẽ số tiền này đối với người khác mà nói là rất nhiều nhưng đối với ông mà nói thì không tính là gì.
Chỉ là ông vẫn vô cùng mui mừng, niềm vui này hoàn toàn là vì những việc mà Bảo Sơn làm.
Cháu nội ông có khả năng thì đương nhiên là ông sẽ vui rồi.
1098 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận