Bảo Châu: "Chị dự định lập ra cho mình một cái kế hoạch 3 năm..."
Bảo Nhạc: "Được đó, được đó ạ"
Ba năm thì còn được.
Bảo Châu siết chặt cổ em trai, nói: "Em sẽ giúp chị chứ?"
Bảo Nhạc: "Ô ô ô, chị muốn giết chết em à......"
Bảo Châu cười hì hì: "Em sẽ giúp chị mà đúng không?"
Bảo Nhạc: "Giúp giúp... em giúp mà Chị gái ruột của mình mà cậu không giúp đỡ thì còn có thể giúp ai?
Bảo Châu vui vẻ: "Chị biết là em sẽ đồng ý mà, em là một người rất đáng tin cậy"
Bảo Nhạc thầm thở dài: "Nếu em mà không đáng tin cậy thì có phải chị muốn bóp chết em không?"
Bảo Châu mỉm cười.
Bảo Sơn gửi thư khiến ba mẹ con Bảo Châu cảm thấy năm mới này có rất nhiều điều sung sướng và nhẹ nhàng, Bảo Châu cảm thấy thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, mới ngày nào anh trai rời đi, vậy mà chớp mắt một cái đã là năm 82.
Năm sau, Thích Ngọc Tú lập tức chuẩn bị đi Thâm Quyến, cô ấy vẫn quyết định cùng Lý Kiến Kỳ hợp tác.
Đương nhiên, quyết định này cũng đã trải qua nhiều phương diện suy xét, về quyết định của Thích Ngọc Tú, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều sẽ không tham dự vào, chị em bọn họ mau chóng phát triển nhà xuất bản và xưởng in, chỉ với một bộ tài liệu giáo trình cấp hai, cấp ba đã lập tức giúp nhà máy trở nên thịnh vượng.
Mặc dù số tiền kiếm được từ việc bán tài liệu giáo trình thoạt nhìn chỉ có một chút, không có cách nào có thể so được với lớp học bổ túc, nhưng thật ra số tiền thu vào trong một tháng của tài liệu giáo trình tương đương số tiền thu vào trong một năm của lớp học bổ túc, thậm chí còn nhiều hơn. Bảo Châu nhanh chóng mở thêm một trường luyện thi thứ hai ở thủ đô, cách chỗ bên này hơi xa một chút, Bảo Châu điều một bộ phận giáo viên qua đó, lại thông báo tuyển dụng thêm một số giáo viên mới để bổ sung vào.
Bắt đầu từ năm trước cô đã không còn đứng lớp dạy nữa rồi.
Với những giáo viên chất lượng mà trường bọn họ có được, danh tiếng của trường ngày một tăng lên và công việc phát triển rực rỡ.
Thật ra trong hai ba năm nay, cũng có rất nhiều người bắt chước họ mở trường luyện thi, dù sao thì mọi người cũng nhận ra được rằng cái ngành này đang phát triển rất rực rỡ.
Tuy nhiên trên căn bản không có trường luyện thi nào phát triển lớn mạnh bằng trường Trác Tuyệt của Bảo Châu bọn họ.
Bọn họ làm sớm lại có danh tiếng lớn nên việc chiếm được ưu thế cũng thể hiện rõ ràng. Hiện tại các ngành sản xuất đều mới bước vào thời kỳ đầu phát triển cho nên có đối thủ cạnh tranh hay không đi chăng nữa thì bọn họ vẫn kiếm tiền rất nhiều tiền.
Đây cũng là vì một phần Trác Tuyệt vẫn chưa đặt chân vào bộ phận tiểu học.
Bảo Châu luôn nói rằng sẽ không khai triển nghiệp vụ dành cho học sinh tiểu học, cô vẫn muốn tập trung tối đa sức lực khai triển cấp hai và cấp ba.
Đại khái là như thế nên hiện tại bên ngoài một vài lớp học bổ túc khác đều chủ yếu tập trung vào bộ phận tiểu học.
Rất nhiều người cũng cảm thấy rất kỳ lạ rằng tại sao Trác Tuyệt không làm như vậy, thậm chí có một vài giáo viên trong trường cũng nghĩ như vậy.
Có vài người sớm làm việc ở Trác Tuyệt, họ cũng tương đối quen thuộc với Bảo Châu nên cũng từng hỏi qua cô về vấn đề này rồi.
Bảo Châu nói thẳng ra: "Lý do là vì tôi cảm thấy trẻ con quá ầm ĩ"
Thấy mọi người trợn mắt há hốc mồm, Bảo Châu bật cười, nói: "Tôi nói giỡn đó, mọi người thật đúng là...... Thật ra chủ yếu là do hình thức giáo dục, hướng chúng ta đang đi chính là giáo dục nhân phẩm và khả năng học. Nếu bây giờ chúng ta cũng nhằm vào học sinh tiểu học, tôi tin tưởng những bậc phụ huynh kỳ vọng vào con cái, muốn con mình thành công thành phượng sau này cũng sẽ suy xét một chút. Nhưng dù sao thì tiểu học cũng không cần quan trọng quá như vậy. Cũng chưa chắc có bao nhiêu người có thể bỏ nhiều tiền như vậy tới học, tôi tin cũng sẽ có, nhưng tuyệt đối sẽ không nhiều như cấp hai và cấp ba đâu. Có lẽ qua mấy năm nữa, khi mọi người coi trọng hơn về giáo dục học sinh tiểu học, tôi sẽ suy xét lại, còn hiện tại tạm thời vẫn nên tập trung vào cấp hai và cấp ba.
Bảo Châu đưa ra câu trả lời, mọi người cẩn thận suy nghĩ một chút thì thấy quả thật như vậy rất có lý.
Ví dụ như là Ôn Nhu, con cô ta học năm nhất tiểu học, nếu muốn cô ta bỏ ra một trăm năm mươi đồng tiền cho con học thêm, cô ta thật sự sẽ rất tiếc, mặc dù một tháng cô ta đều có thể kiếm được hai trăm, chồng cô buôn bán cũng có thể kiếm được hai đến ba trăm, vợ chồng bọn họ một tháng kiếm được bốn đến năm trăm còn không dám bỏ tiền ra. Đừng nói chi đến người khác.
1088 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận