"Cho nên nhà bọn họ muốn tìm một người dạy bổ túc, thế là tìm đến cháu. Bọn họ không định nói chuyện này cho cháu biết, nhưng cháu cảm thấy không được hợp lý lắm nên đã nghe lén. Rõ ràng nhà bọn họ có một học sinh cấp ba thì tại sao lại muốn tìm cháu dạy bổ túc. Hơn nữa, bây giờ chuyện học hành đâu có quan trọng như vậy, lại còn muốn học bổ túc, không ngờ lại nghe được bí mật lớn......"
"20 đồng tiền này là?"
Chiêu Đệ: "Chính là tiền dạy bổ túc hè, nhà bọn họ đưa trước cho cháu, cháu nghĩ có thể kiếm được tiền đương nhiên là tốt, cháu ở nhà đốn củi đào đồ ăn cũng khó kiếm được đến 20 đồng tiền, hơn nữa cháu làm tốt lắm, nhà bọn họ còn có thể tiếp tục mướn cháu......"
"Đúng, đúng, đúng"
Ông Điền: "Vậy ý của cháu là......"
Chiêu Đệ: "Cháu để dành tiền trước, nếu không thi đại học thì thôi, cho dù thật sự là có, cháu dạy người khác cũng là ôn tập, đến lúc đó sẽ tham gia thi đại học. Có đọc sách thì cho dù không thể làm cán bộ cũng có thể làm công nhân...... Đến lúc đó, cháu nguyện đem một nửa thu nhập nộp cho ông bà.
"Một nửa sao?" Bà Điền không muốn tin.
Chiêu Đệ lập tức nói: "Bây giờ, cái ăn cái mặc cháu đều dùng của nhà, kiếm được tiền nhất định là phải giao hết. Tiền cháu dạy bổ túc cho người ta cháu đều sẽ nộp. Một nửa đó là chuyện sau này, nếu thật sự khôi phục việc thi đại học, cháu đi học cũng phải đến mấy năm, nhiều năm như vậy, tiền học cháu tiêu đều là tiền trong nhà, hơn nữa trước kia, muốn tích góp đều là để cho ông bà......"
Cô ấy lại nói: "Cháu có thể viết giấy cam kết với ông bà, mỗi năm quần áo trong ngoài cháu đều sẽ lo hết"
Cô ấy vừa nói vừa gãi đầu cười: "Còn không biết có thể khôi phục việc thi đại học hay không mà cháu đã mạnh miệng như vậy rồi"
Ông Điền mỉm cười: "Đứa nhỏ này, đúng là rất hiểu chuyện.
Chiêu Đệ cười, thầm nghĩ: Bây giờ mình không làm như vậy, sao có thể gạt qua chuyện không kết hôn? Sao có thể gạt qua chuyện đi học sau này? Cô ấy thở dài trong lòng thật mạnh, nhưng biểu cảm lại rất chân thành.
Mà trên thực tế, bởi vì cô ấy nói nộp một nửa, ngược lại càng làm cho ông Điền tin cậy. Đây cũng là Chiêu Đệ suy nghĩ chu đáo, những người này cũng có lòng nghi ngờ rất lớn. Nếu cái gì cô ấy cũng đều không cần, ông nội cô ấy chưa chắc đã tin tưởng. Ai mà lại không cần tiền cơ chứ?
Nhưng mà hiện tại thật ra đã thông thuận.
Nhìn thấy biểu cảm của ông mình, trong lòng cô ấy thở phào nhẹ nhõm.
Kiếp trước cô ấy đều là dựa vào Bảo Châu mới có thể thoát ra được, kiếp này, cô ấy muốn tự mình nỗ lực.
Cô hoàn toàn có thể làm được.
Trong truyền thuyết, có một thiếu nữ tên là Điền Bảo Châu.
Cô rất ham thích các kỳ thi, cứ như vậy hết kỳ thi này đến kỳ thi kia, làm mãi mà không biết mệt.
Từ xuân đến hạ, từ thu đến đông làm đến đau cả não.
Tuy nhiên bản thân cô vẫn luôn rất vui vẻ. Bởi vì nếu đạt giải thì sẽ nhận được một đống giấy khen và phần thưởng, thật ra cùng tham gia thi đấu còn có Bảo Sơn, mỗi lần như vậy Bảo Sơn cũng thu hoạch không thua kém gì Bảo Châu, nhưng Bảo Sơn vốn không phải là người có tính cách hướng ngoại, hơn nữa cũng không hay biểu hiện rõ ra bên ngoài là mình thích, cho nên ấn tượng của mọi người đối với anh chính là: Cùng em gái tham gia các kỳ thi, thành tích không thua kém bất kỳ bạn học nam nào.
Mặc dù là dùng từ rất hiện đại nhưng xác thật như thế này là không sai.
Dù sao thì, Bảo Châu có một niềm yêu thích kinh thiên động địa đối với các kỳ thi, điều này được thể hiện vô cùng rõ ràng, hơn nữa cứ mỗi lần gặp được đều sẽ không buông tha.
Nói cho cùng thì kể từ sau kỳ thi viết văn vào tháng 5, bộ giáo dục cứ liên tục tổ chức thi đấu, kỳ thi nào cũng đều có.
Gần như tất cả các kỳ thi Bảo Châu luôn được có thưởng, ví dụ như kỳ thi viết văn lao động là vinh quang nhân ngày Quốc tế Lao động, Bảo Châu lấy được giải nhất tỉnh, điều đó gây nên một chấn động không hề nhỏ.
860 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận