Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 673: Chương 673

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Tuy nhiên do thể lực Thích Ngọc Tú khoẻ nên kiếm được nhiều công điểm. Không chỉ như thế, nhà mẹ đẻ cô ấy còn có anh cả và chị cả có điều kiện không tệ có thể giúp đỡ, cho nên cuộc sống cũng không quá khó khăn.
Bốn ngày tìm hiểu, cũng đủ để bọn họ điều tra được không ít chuyện.
Chuyện Điền Bảo Sơn được nhận nuôi không phải là chuyện lạ gì, dường như tất cả mọi người đều biết.
Rất hiển nhiên, Điền Tư Duy và Thích Ngọc Tú với ông Lôi cũng không có khả năng có quan hệ gì.
Vấn đề nằm ở cha mẹ ruột của Điền Bảo Sơn.
Mẹ ruột Bảo Sơn là người chạy nạn, tuy là người chạy nạn nhưng lại có thể lập tức hỏi thăm ra, mẹ anh có người chú họ cũng ở gần thôn núi.
Người trong nhà đều không còn, mẹ anh không còn đường nào có thể đi nên tới nhà chú họ, nhưng gia đình chú họ cũng khó khăn, đương nhiên không thể nuôi được mẹ anh cho nên trực tiếp gả mẹ anh cho một thợ săn ở trong núi, đó cũng chính là cha ruột của Bảo Sơn. Bọn họ đã hỏi thăm qua người ở gần thôn, cha ruột Bảo Sơn có tên ở nhà là Cẩu Tử, Cẩu Tử là một cô nhi, lúc nhà bọn họ mới vừa dọn đến, bên cạnh hắn vẫn còn một người mẹ, nghe nói người phụ nữ là người trong sạch, lại có vài phần phong độ trí thức, nói chồng mình ra ngoài rồi cuối cùng không trở về, trong nhà cũng không còn ai mới mang con trai theo để chạy nạn. Tuy nhiên do sức khỏe không được tốt, ngày thường cũng không nói lời nào. Một mình dẫn theo con nhỏ như vậy quả thật rất gian nan. Nhưng đến khi cha của Bảo Sơn được 6 tuổi thì mẹ hắn cũng lâm bệnh mà chết.
Tiểu Cẩu Tử xem như ăn cơm hàng xóm mà lớn lên.
Sau đó có lão thợ săn trong thôn thấy hắn là hạt giống tốt nên thu nhận hắn làm đồ đệ, khi lão thợ săn chết, hắn cũng chỉ còn lại một mình, rồi sau đó kết hôn......
Không lâu sau vợ chồng đều chết, Bảo Sơn cũng nhờ đó mà đến được nhà họ Điền.
Những việc này thật sự cũng không phải chuyện bí ẩn.
Thân thế Điền Bảo Sơn không có gì phức tạp, tuy thân thế không có gì phức tạp nhưng lại khiến người nghe lập tức nhận ra trong đó có vấn đề.
Bà nội Bảo Sơn, rất có khả năng chính là người vợ mà ông Lôi tìm kiếm, mà người cha ruột qua đời khi Điền Bảo Sơn còn chưa tròn tháng, khả năng chính là con trai của ông Lôi.
Chính vì như vậy khi ông Lôi biết được chuyện này, ông kiên định phải đến đây, một khắc cũng không thể trì hoãn.
Có vài người ở cổng trường ngăn anh em Điền Bảo Sơn lại, Bảo Sơn nhìn chủ nhiệm Tiết, chần chờ một chút rồi nói: "Rốt cuộc là mọi người đang làm gì ở đây vậy?"
Chủ nhiệm Tiết: "Cậu hãy mau lên xe đi, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện Bảo Sơn nghiêng mắt nhìn em gái, sau đó nói: "Cứ nói ở đây đi ạ?
Chủ nhiệm Tiết nhìn Bảo Sơn, suy nghĩ một chút rồi nói: "Có thể tôi sẽ liên lạc với trường học của cậu để sắp xếp một văn phòng"
Bảo Châu không rõ nguyên do, cô nhẹ nhàng kéo ống tay áo của anh trai. Bảo Sơn thấp giọng:
"Không có Bảo Châu việc gì đâu"
nhíu mày, cô không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng lại thật sự hoảng sợ.
"Chúng ta hãy đi thôi"
"Đây là em gái của cậu sao?" Chủ nhiệm Tiết nhìn Điền Bảo Châu, vẻ mặt có chút kinh ngạc khi cô gái nhỏ này lớn lên trông thật xinh xắn.
Bảo Sơn: "Đúng vậy, đây là em gái tôi, chúng tôi đang đi cùng nhau.
Anh đương nhiên có thể cho Bảo Châu về trước nhưng nhất định cô sẽ lo lắng, cho dù là làm gì Bảo Sơn đều làm cùng Bảo Châu vậy nên anh cũng không suy nghĩ nhiều, muốn trực tiếp dẫn theo Bảo Châu.
Hai người bước lên xe, chủ nhiệm Tiết ngồi ở ghế phụ, thông qua gương chiếu hậu nhìn hai người trẻ tuổi ngồi ở hàng ghế sau.
Sau khi lên xe, hai anh em đều rất bình tĩnh, không có gì khẩn trương và cảm thấy kỳ lạ, họ càng không có chút gì là rụt rè.
Ngược lại bọn họ cứ cau mày, điều này chứng tỏ điều bọn họ chú ý hơn hết chính là sự việc đang và sắp xảy ra.
Chủ nhiệm Tiết mở miệng nói: "Xe của ông Lôi đang ở phía sau chúng ta. Dừng lại một chút, chủ nhiệm Tiết giải thích: "Ông Lôi là Hoa Kiều về nước, bạn học Điền có khả năng là người thân mà ông ấy đang tìm kiếm.
Bảo Sơn kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía chủ nhiệm Tiết.
Chủ nhiệm Tiết chỉ nói như thế, sau đó hoàn toàn không nói gì thêm nữa.
Rất nhanh xe đã dừng lại ở lầu chính khu dạy học, mấy người bọn họ bước xuống xe, Bảo Châu nắm chặt lấy tay anh trai, tim đập rất nhanh, cô có một loại cảm giác không tốt, có người muốn cướp anh trai cô đi, Bảo Châu biết nếu thật sự là người thân của anh trai, có thể tìm được thì chính là chuyện tốt.
Nhưng cô vẫn rất hồi hộp và lo lắng.
1071 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận