Vừa bước vào trong, Lý Kiến Kỳ lên tiếng hỏi bằng giọng điệu không vui: "Có phải em đã làm cho thím Tú không vui rồi phải không?"
Bảo Sơn: "Em đã tìm được ông nội của em.
Lý Kiến Kỳ: "Chuyện gì thế này?"
Bảo Sơn: "Em quyết định đi cùng ông nội của em"
Lý Kiến Kỳ trừng hai mắt: "Cái gì cơ?"
Bảo Sơn ngẩng đầu, nghiêm túc: "Em muốn cùng Bảo Châu ở bên nhau.
Lúc này, rốt cuộc Lý Kiến Kỳ cũng biết vì sao Thích Ngọc Tú giận đến như vậy, câu này của Bảo Sơn đúng thật là chọc tức người khác mà. Cậu nắm chặt tay, cố hết sức chịu đựng: "Những câu này em đều trực tiếp nói với thím Tú rồi sao? Em muốn thím ấy tức chết hay sao vậy hả?" Bảo Sơn biết mình làm như vậy sẽ khiến mẹ đau lòng, nhưng ánh mắt anh lóe lên, nói: "Em không quản được nhiều như vậy, cho dù mẹ có tức giận, em cũng phải làm như vậy"
Lý Kiến Kỳ lập tức nổi giận, đấm một cú vào mặt Bảo Sơn: "Em là đứa não tàn à, ai bảo em nói thẳng ra như vậy, ai bảo em đi chọc giận thím ấy như thế? Em không nghĩ đến cảm nhận của mẹ mình hay sao? Em đang nghĩ cái quái gì vậy hả? Sao thím Tú lại nuôi dưỡng một đứa vong ơn bội nghĩa như em thế này? Hôm nay nhất định anh phải nói, phải dạy dỗ cái đứa ngu xuẩn như em một chút"
Lại thêm một cú đấm vào mặt Bảo Sơn.
"Cái đám này là vì em dám bắt nạt thím Tú!"
Thích Ngọc Tú và Bảo Châu còn chưa động thủ nhưng Lý Kiến Kỳ thật sự không nhịn được nên phải vung ra cú đấm chính nghĩa.
"Cái đứa thiếu đạo đức này, em có còn là con người không?"
Vốn dĩ Thích Ngọc Tú vào nhà đã liền nằm ngay xuống giường, nhưng nghe Muội Tuyệt hốt hoảng nói anh Kiến Kỳ hình như đang đánh người, cô lộc cộc bò dậy, vội vàng chạy sang thì thấy Bảo Sơn đã ăn ba cú đấm.
Cô ấy cũng nổi giận: "Cái đứa xui xẻo này, cháu làm gì thế, ai cho phép cháu đánh con trai thím?"
Cô ấy bắt lấy Lý Kiến Kỳ, lập tức đẩy cậu sang một bên.
Lý Kiến Kỳ: "? ??"
Bảo Sơn cúi đầu, anh nhe răng trợn mắt cười.
Thích Ngọc Tú: "Để mẹ xem, con có phải đứa ngốc không hả? Bị đánh còn không biết trốn!"
Bảo Sơn cụp mắt: "Là con làm sai mà"
Thích Ngọc Tú: "Con làm sai cũng không phải lý do để nó đánh con! Con trai cả nhà họ Lý kia, cái đồ xui xẻo nhà cậu, nếu tôi còn biết cậu bắt nạt Bảo Sơn, xem tôi có dạy dỗ cậu một trận không.
Đánh chó còn phải xem mặt chủ. Cậu nghĩ mình là ai mà làm chuyện như vậy hả?"
Lý Kiến Kỳ:
Sao còn gọi cả họ người ta ra như thế?
Cậu uất ức nói: "Cháu chỉ muốn giúp thím xả giận thôi mà"
Thích Ngọc Tú tức giận: "Không cần cậu phải làm thế! Thật là quá quắt mà!"
Lý Kiến Kỳ: "......"
Thích Ngọc Tú kéo con trai dậy, nói: "Đi, mẹ đưa con đến bệnh viện kiểm tra."
Bảo Sơn nghe lời đi theo vô cùng "ngoan ngoãn".
Thấy người rời đi rồi, Lý Kiến Kỳ đột nhiên phản ứng lại, là do Bảo Sơn cố ý sao?
Anh cố ý chọc cậu giận để bị đánh sao? Thằng nhóc này cũng quá gian trá rồi đúng không? Nhờ cậu làm vậy mà Bảo Sơn mới được Thích Ngọc Tú quan tâm ư?
Lý Kiến Kỳ tức giận đỏ mặt: "Con người này sao lại có thể thiếu đạo đức như vậy?"
Muội Tuyệt im lặng lùi về chỗ chị gái mình, nói: "Anh Kiến Kỳ vô lý, anh ấy đánh người mà còn nói người ta thiếu đạo đức.
Chỉ có duy nhất Chiêu Đệ nhìn thấu mọi chuyện: "..."
Thật đáng thương cho Lý Kiến Kỳ.
Tuy nhiên, hy sinh một mình Lý Kiến Kỳ lại thành toàn cho bác cả và Bảo Sơn, thật ra cũng là một chuyện tốt.
Bảo Sơn ăn ba cú đấm nên khuôn mặt đều sưng lên nhưng cũng không kêu đau, an phận đi theo Thích Ngọc Tú đến bệnh viện gần đó, Thích Ngọc Tú buồn sầu: "Thật là, đánh người sao còn đánh mặt. Ngày mai làm sao con đi học được đây?"
Bảo Sơn lắc đầu: "Không sao đâu mẹ"
Giọng nói này nghe vô cùng nhẹ nhàng.
Thích Ngọc Tú: "Con đó, con nói xem con như thế này, làm sao mẹ có thể yên tâm được" Cô ấy nghĩ đến Bảo Sơn còn phải ra nước ngoài, nói: "Nếu con đi theo ông nội con, cũng không thể hoàn toàn dựa dẫm vào ông ấy, dù sao ông ấy cũng đã lớn tuổi, sức khỏe cũng chưa chắc đã cho phép. Ở bên đó con lại còn có cô chú, và một đám anh chị em họ, mẹ đã xem nhiều phim truyền hình, những gia đình giàu có như thế có rất nhiều chuyện rắc rối, con lại được tìm về sau, ông nội con nhất định sẽ vì áy náy mà quan tâm con nhiều hơn. Đến lúc đó sẽ khiến người khác ghen ghét.
Con đi theo qua bên đó, không thể cứ nhường nhịn như vậy có hiểu không?"
Bảo Sơn ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Con biết mà. Rõ ràng anh là người có vóc dáng cao ráo nhưng lại giống như một đứa con ngây thơ chất phác, nói: "Mọi chuyện con đều nghe theo mẹ"
1028 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận