Bảo Sơn phân tích cho Bảo Châu nghe: "Nhà xuất bản của em ở bên này muốn phát triển ngày một tốt hơn thì nhất định không thể chỉ có một.
Bảo Châu: "Em sẽ cân nhắc kỹ càng hơn.
Bảo Sơn mỉm cười, nói: "Anh nghe qua ý của em thì thấy em không dự định làm lớp học bổ túc quá lớn đúng không?"
Bảo Châu cố ý khoa trương, nói: "Như thế này còn chưa lớn sao ạ? Rất nhiều người đều nói lớp học bổ túc của chúng ta là rộng lớn nhất!"
Bảo Sơn bật cười: "Chẳng qua là do chúng ta dạy nhiều kiến thức, bản thân anh và em đều biết như thế này chưa được xem là rộng lớn mà Bảo Châu: "Mục tiêu của em là mở 5 trường ở thủ đô, 5 trường ở Thượng Hải, còn những thành thị khác, em không có ý định mở.
Bảo Sơn kinh ngạc nhìn về phía Bảo Châu.
Bảo Châu: "Giáo dục không phải là một ngành sản xuất, em không muốn phạm phải sai lầm, đương nhiên nếu em nguyện ý thì có thể mở càng nhiều trường luyện thi càng tốt, nhân lúc hiện tại là giai đoạn ban đầu, em có thể chiếm lĩnh trước thị trường đang mọc lên như nấm này. Nhưng em không muốn làm như vậy, em không có khả năng đi tuyển chọn giáo viên cho từng trường, nhưng nếu sau khi mở lớp học bổ túc mà chất lượng không đồng đều, tất nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà xuất bản. Hiện tại nhà xuất bản tài liệu giáo trình của em hoạt động dựa vào danh tiếng của trường luyện thi. Nếu danh tiếng bị hỏng rồi, làm sao em bán được tài liệu giáo trình nữa?" Bảo Sơn: "Cho nên ngay từ ban đầu em đã không có dự định mở rộng lớp học bổ túc trải rộng khắp cả nước. Tạm dừng một chút, anh thấp giọng: "Nhưng mà em cũng nên biết rằng ngành sản xuất xuất bản sau vài thập niên nữa..."
Bảo Châu ngẩng đầu: "Anh cũng nói là vài thập niên nữa mà"
Cô nói: "Hai mươi năm cũng không có vấn đề gì đúng không? Cho dù là ba mươi năm nữa thì vẫn có khả năng làm mà. Như vậy tại sao em lại không thể nỗ lực thêm một chút kia chứ?"
Bảo Sơn cười, đi đến bên cạnh Bảo Châu, anh nhìn đầu tóc cô, thuận thế đưa tay lên, nói: "Em thật hung dữ"
Bảo Châu: "? ??"
Cô hung dữ chỗ nào hả?
Không phải bọn họ đang thảo luận sao?
Tại sao anh lại vô duyên vô cớ nói cô như thế?
Bảo Châu hơi híp mắt, nói: "Anh."
Bảo Sơn ôn nhu: "Em vẫn còn dự định làm ngành sản xuất này sao?"
Bảo Châu lắc đầu: "Em không có ý đó.
Nói thẳng ra nếu là người khác, Bảo Châu chưa chắc sẽ nói, nhưng Bảo Sơn không phải là người khác, cô nói: "Thật ra đến bây giờ em vẫn làm mọi chuyện chậm mà chắc, không phải do con người em có tính cách ổn thỏa, mà là một mình em rất khó làm gấp gáp. Dù sao cũng vừa mới bắt đầu, có rất nhiều chuyện đều phải tự tay làm lấy, nếu không xây dựng nền tảng vững chắc một chút, về sau sẽ gây ra bất lợi. Thật ra em vẫn đang đợi, em đang đợi Bảo Nhạc tốt nghiệp, bỏ qua thời gian thực tập thì Bảo Nhạc còn khoảng một năm nữa thôi. Bảo Nhạc mà tốt nghiệp, em nhất định sẽ bắt người ngay, mà thật ra em còn có suy tính khác nữa.
Bảo Sơn cũng không hỏi nhiều, thấp giọng bật cười, nói: "Em biết không? Bộ dạng có dã tâm của em trông rất xinh đẹp.
Khuôn mặt Bảo Châu đột nhiên đỏ ửng lên, cô ngẩng đầu nhìn về phía Bảo Sơn, thấy trong mắt anh tràn đầy ý cười, Bảo Châu ngập ngừng một chút, cô cảm thấy có chút không thoải mái, cô hơi ngả người về phía sau một chút, nói: "Chúng ta hãy nói về vấn đề chính đi Bảo Sơn: "Anh khích lệ em bộ không được sao?"
Anh nói: "Vậy được rồi, chúng ta nói chuyện khác đi, em có từng suy xét qua việc làm tiểu thuyết nguyệt san () không?"
[Chú thích: ( ) Nguyệt san: tập san ra hằng tháng] Bảo Châu: "Tiểu thuyết nguyệt san ư?"
Cô nhướng mày, hỏi: "Anh cảm thấy hứng thú sao?"
Bảo Sơn thẳng thắn: "Ở Hong Kong anh có một học viện, còn có một công ty chế tác điện ảnh nhưng không có bao nhiêu người cả, nếu chúng ta đều biết ở thời đại này ngành sản xuất điện ảnh nhất định sẽ phát triển rực rỡ, vậy chi bằng chúng ta hãy tự mình làm đi. Anh bán một ít sản nghiệp ở Anh quốc, sửa sang lại 28 viện. Nói thật, anh rất tin tưởng, nhưng mà em cũng biết rồi đó, Hong Kong không lớn, có rất nhiều tài nguyên ưu tú đều đã bị một số người chiếm đoạt. Đất đai bị như thế, ngành sản xuất điện ảnh cũng bị như vậy. Cho nên anh muốn tự mình sáng lập con đường mới"
"Anh hy vọng em sáng lập tiểu thuyết nguyệt san, thông qua quy tắc làm tiểu thuyết, sau đó bán cho công ty điện ảnh của anh. Bảo Châu tổng kết.
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng vậy, anh đương nhiên cũng sẽ bỏ ra không ít tiền, hơn nữa anh sẽ làm thử cho em biết, chúng ta nhất định sẽ cùng nhau chiến thắng. Hong Kong là một nơi nhỏ như vậy, kịch bản chất lượng cũng có hạn, nhưng ở bên này có rất nhiều người tài, anh tin tưởng người có tài hoa trên đời này còn rất nhiều. Xem như cho nhau một cơ hội vậy đó."
1020 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận