Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 509: Chương 509

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Tuy nhiên những việc này Thích Ngọc Tú cũng không biết.
Cô còn ở đây nói những chuyện này với Khương Việt, Khương Việt rất xấu hổ. Thích Ngọc Tú lại nói tiếp: "Nếu không có cô tặng đồ, làm sao mấy đứa bé gái có thể được đi học."
Thích Ngọc Tú cũng hiểu được, tuy nói là đọc sách, nhưng thật sự có mấy ai đọc được nhiều đâu.
Đa phần chỉ có thể nhận biết được chữ.
Bản thân Thích Ngọc Tú là một cô gái nông thôn không được học hành. Cô cảm thấy nếu có cơ hội được biết chữ thì sẽ giỏi hơn người khác rất nhiều.
Có rất nhiều cô gái còn không biết chữ.
Cho nên, Thích Ngọc Tú cảm thấy không biết bọn họ sẽ đi học được bao lâu, nhưng có thể đi học vài năm, có thể biết chữ và số chính là chuyện tốt.
Thích Ngọc Tú nói như vậy, Khương Việt cũng cảm thấy vui mừng.
Cô ấy nói: "Em làm chuyện này mà có chút ý nghĩa như vậy thì thật là tốt"
Thích Ngọc Tú: "Có chứ, đương nhiên là có!"
Khương Việt cười toe toét, Thích Ngọc Tú: "Cô làm sao vậy?"
Khương Việt cười vui vẻ nói: "Lúc trước em đóng phim có bị thương một chút, bây giờ không phải em đang cười để vết thương mau lành sao?"
Trên đời này làm việc gì mà không có nguy hiểm?
Thích Ngọc Tú: "! !!"
Cô nhanh chóng đỡ Khương Việt: "Cô mau ngồi đi"
Khương Việt: "Không cần đâu chị, à đúng rồi, đây, thỏi vàng đây chị.
Thích Ngọc Tú: "? ??"
Khương Việt: "Cho chị! Lần trước bán Khang Hi thông bảo, em cho chị thêm ít tiền để đổi thỏi vàng này"
Thích Ngọc Tú: "......
Cô nghiêm túc: "Cảm ơn cô.
Khương Việt: "Khách sáo với em làm gì kia chứ!"
Cô ấy cảm thán: "Nếu không nhờ quen biết mọi người, làm sao em có cơ hội học hỏi thêm nhiều kiến thức như vậy!"
Đúng là bởi vì nhìn thấy tình hình bên kia mới khiến cô ấy biết rõ những ngày tháng tốt lành không phải tự nhiên mà có, cô ấy cũng cảm thấy bình thản hơn rất nhiều.
"Đúng rồi Bảo Sơn và Bảo Châu học hành thế nào rồi chị?"
Thích Ngọc Tú: "Chúng học khá tốt, tôi nghĩ bọn nhỏ có thể thuận lợi tốt nghiệp trung học, tìm được một công việc tốt, không đến mức phải tìm cái ăn trong đất cát"
Khương Việt tò mò: "Không phải nói học trung học thì không nhất thiết phải tìm được công việc tốt sao?"
Cô ấy nhớ rõ, thời buổi này chính là như vậy.
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Quả thật có rất nhiều học sinh trung học lên núi xuống làng, đúng là đi học chưa chắc đã giỏi. Có rất ít người có thể học trung học. Cho nên có hội học trung học rất nhiều. Dù sao chúng tôi cũng đến công xã, chỉ cần có thể được học trung học thì kể cả không tìm được một công việc tốt cũng vẫn tốt hơn là làm nông. Làm việc trong đội thì không cần dốc quá nhiều sức. Tuy nói đọc sách là vô dụng, nhưng cũng không phải hoàn toàn là vậy" Khương Việt: "Vậy xuống nông thôn....."
Thích Ngọc Tú: "Những nơi khác thì tôi không biết, có khả năng ở thành phố lớn không có nhiều nhà xưởng lắm, người đi học thì nhiều cho nên học sinh cấp ba cũng không hề hiếm. Vì vậy có nhiều người muốn xuống nông thôn. Nhưng chúng tôi ở đây không có nhiều người được đi học, chúng tôi lại là cơ sở công nghiệp nặng hơn so với nhiều nhà xưởng, nếu tốt nghiệp cấp ba thì tương đối dễ tìm được một công việc tốt. Hơn nữa...."
Cô dừng lại một lát rồi nói: "Cũng cùng là học sinh cấp ba, là trí thức trẻ muốn tìm công việc thì nhất định xác suất trúng tuyển sẽ không cao bằng người địa phương muốn tìm việc. Ai mà lại không ưu tiên cho người một nhà kia chứ!"
Khương Việt: "......"
Cô ấy cảm thán: "Bất kể là khi nào đều sẽ không có chuyện đọc sách là hoàn toàn vô ích"
Thích Ngọc Tú: "Đương nhiên rồi sao lại có thể vô ích được. Nếu vô ích thì tại sao mọi người lại đầu tư vào đó chứ, chẳng qua có rất nhiều người đọc sách nhưng lại đọc không tốt mà thôi" Thích Ngọc Tú trò chuyện một hồi thì thấy bầu trời đen kịt, lo lắng cho bọn nhỏ ở nhà, cô nói: "Tôi phải trở về rồi, nếu không mấy đứa nhỏ ở nhà sẽ sợ hãi"
Khương Việt gật đầu, nói: "Được rồi, đi thôi, có phải chị muốn đi mua chút đồ không, nếu vậy để em đưa chị ra ngoài"
854 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận