Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 706: Chương 706

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Đường Kiến Nghiệp ừ một tiếng sau đó không nói gì thêm. Kỳ thật cũng không biết phải trả lời như thế nào, rốt cuộc đối với người xa lạ thì cũng không thể nói hết tất cả mọi chuyện.
Thật may người ở giường trên không hỏi nhiều nữa. Chỉ là thấy Bảo Nhạc đang nghiêm túc đọc văn, thầm nghĩ con nhà mình học không tốt vẫn là do không bỏ công sức ra.
Về nhà phải răn đe con mình mới được, rõ ràng không học là không được. Suốt đường đi Bảo Nhạc thật đúng là biểu diễn cho mọi người thấy cách thức học tập, ngoài lúc ngủ ra thì đều là học.
Vài người cùng phòng với bọn họ cảm thấy muốn ngất xỉu, không phải do cậu ảnh hưởng người khác, thói quen cá nhân của Bảo Nhạc rất tốt, cũng không phát ra tiếng làm ảnh hưởng người khác, nhưng cứ nhìn cậu học hành không màng ngày đêm khiến bọn họ cũng áp lực vô cùng. Cuối cùng xe lửa cũng đã tới thủ đô.
Kèm theo tiếng xe lửa gầm rú, xe lửa chầm chậm dừng lại, ba người bọn họ nắm tay nhau bước xuống xe lửa.
Trước mắt họ chính là Bắc Kinh.
"Không biết Bảo Châu đang......"
"Dượng cả, dì cả, Bảo Nhạc!" Đây là giọng của Bảo Châu, Bảo Châu vội vàng chạy tới, cô thở hồng hộc, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn rất vui vẻ phấn chấn: "Mọi người tới rồi!"
Bảo Châu và anh trai vừa tan học là vội vàng chạy tới đây, một miếng nước còn chưa uống, đúng là mệt không tả được.
Hai người vất vả chạy tới đây, Bảo Sơn nghĩ bọn họ nhất định vừa mệt vừa nóng nên vội tách nhau ra. Bảo Châu sẽ ở đây chờ ba người tới, còn Bảo Sơn sẽ đi mua chút gì đó ăn cho mát, thời tiết bây giờ đã không còn quá nóng nhưng giữa trưa thì vẫn nóng lắm.
Xe lửa vào trạm cũng gần 10 giờ, Bảo Sơn đi mua 3 que kem.
Bảo Nhạc lập tức ôm lấy chị gái, nói: "Chị, em nhớ chị lắm. Ngay sau đó cố ý không rõ mà hỏi: "Chị đến một mình sao?"
Bảo Châu lập tức hiểu ý Bảo Nhạc, vội nói: "Không phải, anh trai cũng tới, anh ấy đi mua kem que cho mọi người rồi.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, lúc này Bảo Sơn cũng chạy tới, anh chia kem cho mọi người, nói: "Mọi người ăn một chút cho mát, ngồi xe lửa có mệt lắm không ạ?"
Thích Ngọc Linh và Đường Kiến Nghiệp đều lắc đầu, Thích Ngọc Linh nói: "Điều kiện trên xe khá tốt, chúng ta đều ngồi giường nằm nên cũng không có ảnh hưởng gì?
Còn Bảo Nhạc thì đang nhìn anh trai, hừ một tiếng thật mạnh.
Bảo Sơn cười xoa đầu Bảo Nhạc, Bảo Nhạc lập tức né ra, lạnh giọng nói: "Chúng ta bây giờ không còn quan hệ gì nữa, anh đang định làm gì vậy?"
Bảo Sơn bật cười, thầm nghĩ vì sao cậu lại nói câu đó?
Đúng là Bảo Nhạc đang trong tuổi dậy thì nên rất nhạy cảm đây mà.
Bảo Sơn: "Được rồi đi thôi, chúng ta mau quay về nhà"
Thời điểm này không cần phải đi học, nhà khách tính ra cũng không đông người lắm nên lúc nào cũng có dư chỗ ở.
Bảo Nhạc nhìn xung quanh, hỏi: "Mẹ đâu rồi chị?"
Bảo Sơn lập tức giải thích: "Hôm nay bên nhà lắp đặt điện nước nên cần có chủ hộ ở đó. Mẹ thật sự không có cách nào đi đón mọi người được"
Chuyện này thật sự không còn cách nào khác.
Cũng may là Thích Ngọc Linh không để ý, cô ấy nói: "Được rồi, mau đi thôi.
Mấy người họ cùng nhau ra khỏi ga tàu hỏa, bọn họ không ngồi xe buýt mà tìm một chiếc xe ba gác, như vậy sẽ tiện hơn một chút. Trước cửa nhà ga có không ít xe ba bánh đợi sẵn. Ở quê bọn họ không có thứ này khiến cho Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh tò mò nhìn xung quanh, ngay cả Bảo Nhạc cũng có chút tò mò, tuy nói lúc nhập học cậu đã tới đây nhưng chính sách lúc ấy và bây giờ lại có điểm chênh lệch, cho nên lúc ấy chưa từng thấy qua thứ này.
Tuy nhiên cậu cũng không có tâm trạng quan tâm đến, chỉ nói: "Chị, chị vẫn khỏe chứ?"
Bảo Châu: "Chị vẫn khỏe Cô cười nhợt nhạt, nói: "Em không cần phải lo lắng cho chị"
Mấy ngày nay Bảo Châu nóng giận, giọng nói cũng đã bị khàn, tuy nhiên mấy hôm nay đỡ hơn một chút rồi, hai ngày trước cô còn nói không ra tiếng. Bởi vì cơ thể sinh bệnh nên trông cô rất gầy yếu.
Thích Ngọc Linh thấy cháu gái ngoại như vậy, đau lòng nói: "Đứa bé này cứ như vậy, sao cháu không biết tự chăm sóc mình vậy hả? Mẹ cháu không phải ở thủ đô sao? Sao không chăm sóc cho cháu tử tế thế?"
Bảo Châu: "Dì cả à mẹ cháu cũng rất bận, cũng bởi vì cháu mà mẹ phải cất công đến đây. Cháu còn phải đi học, tự mình cũng không thể lo liệu được tất cả, việc trang trí này thật sự đều là mẹ theo sát giúp cháu.
Anh em Bảo Châu mới học năm nhất mà trong khoảng thời gian này lại xảy ra quá nhiều chuyện, ngoài việc học ra, Bảo Sơn cũng có việc khác, việc trang trí cũng cần phải theo sát cẩn thận. Bảo Châu thật sự rất bận.
1035 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận