Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 535: chương 535

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cái lợi lớn nhất khi sang bên kia chính là có thể mua được rất nhiều đồ, như là mua quần áo, hoặc là một số đồ dùng sinh hoạt khác, nhờ thế mà cuộc sống trở nên tiện lợi hơn rất nhiều. Chính vì lẽ đó, mà một góa phụ dẫn theo ba đứa con nhỏ như Thích Ngọc Tú vẫn kiên trì đi qua bên kia. Mặc dù cô là người có thể lực lớn, nhưng đôi khi vì chút chuyện lặt vặt mà bận rộn đủ thứ việc trong ngoài.
Bên ngoài, trong nhà, đâu đâu cũng đều là việc. Nhưng bọn họ không vì điều này mà bối rối.
Mấy năm trước, lúc mấy anh em Bảo Châu còn nhỏ, chỉ dựa vào việc nhặt củi và thu hoạch vụ thu thì nhất định không đủ dùng, cho nên mùa đông vẫn phải ra ngoài nhặt củi, do đó mùa đông cô sẽ mua một ít than. Như vậy sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Ví dụ như khăn trải giường, vỏ chăn và áo bông là những loại quần áo khó giặt, cô sẽ gom lại rồi mang sang bên kia để giặt bằng máy giặt. Bằng không chỉ mỗi việc giặt giũ mớ quần áo dày và nặng đó cũng đã phí không ít sức lực, làm chậm trễ không ít thời gian.
Đến chuyện may quần áo, thời gian làm việc này cô cũng muốn tiết kiệm, hầu như cô đều sẽ mua quần áo may sẵn, tuy rằng kiểu dáng khác nhau, cũng có xấu có tốt, nhưng mà cô không quan tâm điều đó, cô không đến những nơi buôn bán lớn, mà chỉ đi ra chợ bán sỉ. Ở đó có những món đồ đơn giản ít trang trí chỉ cần mua là có thể dùng được.
Việc sang bên kia đã khiến cuộc sống của cô trở nên thuận lợi hơn rất nhiều, nhưng bây giờ thì không còn nữa.
Cũng may, mấy đứa nhỏ đều đã trưởng thành, thật ra cũng không còn khổ sở nhiều như trước nữa.
Thích Ngọc Tú suy nghĩ miên man một hồi, sau đó nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, cô nói: "Mẹ chuẩn bị cho các con ít bánh rán nhân hẹ, các con mang về trường học làm cơm chiều để ăn đi"
Bảo Châu gật đầu: "Dạ được"
Cô nói: "Mẹ ơi, hôm nay hai đứa con rời đi, mẹ với Bảo Nhạc ở nhà có được không?" Thích Ngọc Tú liếc mắt nhìn cô, nói: "Có cái gì mà không được? Con xem mẹ con là cừu con à? Với lại, mưa thiên thạch này cũng đâu phải tùy tiện xuất hiện, con nghĩ cảnh tượng kỳ dị như vậy có nhiều lắm sao?"
Bảo Châu bật cười.
"Bảo Châu, Bảo Châu!" Mấy người bọn họ vừa về đến nhà, nghe thấy có người kêu cô, Bảo Châu quay đầu lại nhìn, là Chiêu Đệ đang gọi.
Chiêu Đệ vẫy tay với cô, nói: "Bảo Châu, có phải buổi chiều các em phải về trường học không?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy ạ"
Chiêu Đệ thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Khi nào thì các em đi? Chị có thể đi cùng các em được không?"
Bảo Châu gật đầu: "Tất nhiên là được rồi ạ, khoảng ba giờ chúng em sẽ xuất phát. Khi nào đi thì sẽ kêu chị ạ."
Chiêu Đệ vội vàng gật đầu lia lịa, ngay sau đó liền vội chạy xuống chân núi.
Hiện tại việc đi học không phải là quan trọng nhất, người đi học không nhiều lắm, cho nên chỉ có một lớp cấp ba. Bảo Sơn, Bảo Châu và Chiêu Đệ đều là bạn cùng lớp, nếu nói người đi học không nhiều lắm thì nữ sinh cấp ba càng không nhiều lắm.
Cả huyện bọn họ chỉ được một lớp, gồm 40 thành viên, nhưng chỉ có mười một nữ sinh. Có ba người là dân trong huyện, còn trong 8 bạn nữ sinh còn lại, có 5 người ở công xã, cũng coi như là người thành phố. Chỉ có 3 cô gái là người nông thôn chân chính.
Trong đó, ngoài Bảo Châu và Chiêu Đệ còn có một cô gái ở thôn khác trong công xã.
Ở cấp ba, sáu người sẽ ở một phòng, nữ sinh thì ít hơn một người, một phòng năm người, một phòng sáu người.
Bảo Châu và Chiêu Đệ ở cùng phòng sáu người, bởi vì là bạn cùng lớp lại còn ở cùng một chỗ, cho nên ở chung với nhau cũng khá hợp. Đôi khi nghỉ hoặc là khai giảng sẽ đi cùng nhau.
"Chị Chiêu Đệ nói sau này rời khỏi nhà nhất định phải đổi tên.
"Đổi tên ư? Chị ấy muốn đổi tên gì?"
Lúc này, mấy người họ đã về nhà rồi, thật ra cũng không sợ bị người khác nghe thấy, Bảo Châu nói: "Chị ấy nói muốn đổi tên thành Minh Mỹ, Điền Minh Mỹ Bảo Châu ngồi trên ghế, nói thêm: "Chị ấy nói đổi tên này ngụ ý rằng ngày mai sẽ càng tốt đẹp"
Tiểu Bảo Nhạc tò mò hỏi: "Vậy tại sao bây giờ lại không đổi nhỉ?"
Bảo Châu: "Khả năng...... Bây giờ đối với chị ấy mà nói không phải ngày mai càng tốt đẹp sao?" Tiểu Bảo Nhạc dạ một tiếng thật dài.
865 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận