Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 872: Chương 872

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Thích Ngọc Linh so với Thích Ngọc Tú thì lớn hơn rất nhiều tuổi, Bảo Châu lại kết hôn tương đối trễ cho nên Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đều nhỏ tuổi hơn các anh chị khác, đương nhiên bọn họ sẽ chiếu cố cho hai nhóc tì. Tuy không nhớ rõ đường đi như thế nào nhưng hai đứa nhóc vẫn nhớ rõ rằng các anh chị họ sẽ dẫn chúng đi chơi.
Hai đứa nhỏ cựa quậy chân khá vui vẻ, Tiểu Trôi Nhi rối rít nói: "Con muốn đãi các anh chị uống sữa bà ạ".
Thích Ngọc Tú cười: "Các anh chị đều lớn cả rồi không ai uống nữa đâu.
Tiểu Trôi Nhi nói rõ ràng từng chữ từng chữ: "Tất cả mọi người đều phải uống, người lớn cũng phải uống chứ ạ, tốt cho cơ thể lắm ạ Cô nhóc biết tất cả.
Cô bé Tiểu Trôi Nhi trông nhỏ bé nghiêm túc thế này thôi nhưng lại rất giống mẹ Bảo Châu khi còn nhỏ. Bảo Châu bắt chéo chân và nói: "Lúc còn nhỏ mẹ cũng rất thích uống một cốc sữa trước khi đi ngủ"
Thói quen này họ đã tiếp tục duy trì trong nhiều năm cho đến khi học trung học phổ thông. Nhưng sau đó thì "hố sâu" biến mất và việc mua sữa của các con trở nên bất tiện nên Bảo Châu đã từ bỏ thói quen này.
Mãi đến sau này khi cô đến thủ đô đã có thể mua được sữa thì lại tiếp tục thói quen này.
Bảo Châu cảm thấy nếu như được uống một ly sữa trước khi đi ngủ thì sẽ ngủ ngon vô cùng. "Bởi vì mẹ thích uống sữa nên Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi của chúng ta mới đều trắng trẻo và sạch sẽ như thế đó"
Bảo Châu vừa nói vừa bẹo má con gái mình.
"Con muốn da trắng! Cả con và anh Nguyên Tiêu cũng đều trắng luôn. Cô bé Tiểu Trôi Nhi múa may vẫy cánh tay nhỏ rồi kêu gào lên.
Bảo Nhạc trêu chọc cháu gái nói: "Thế nhưng chẳng phải cháu là tiểu phôi đản () sao?"
[Chú thích: ( ) Phôi đản: hay được dịch thành là "trứng thối", có nghĩa là đồ bỏ đi, đồ không có giá trị Cô bé nghe xong liền choáng váng, sợ đến ngây người, trong lúc nhất thời không biết phải nói như thế nào, cô bé chỉ biết bắt bẻ lại lời của chú. Người lớn thật là ghê gớm quá.
Vào thời khắc quan trọng thì vẫn là tình anh em sẽ chiến thắng tất cả, cậu nhóc Nguyên Tiêu nhìn chú mình sau đó nhỏ nhẹ nói: "Em ấy là một quả dâu tây, dâu tây nhỏ nhắn đáng yêu" Tiểu Trôi Nhi lập tức gật gật đầu, cái miệng nhỏ chu lên nói: "Anh cháu nói rất đúng đó ạ!"
Sau khi suy nghĩ một hồi, cô bé lại nói thêm: "Chú nói không đúng chút nào cả" Người lớn thấy bọn họ nói chuyện như vậy thì bật cười, Bảo Châu nhìn về phía trước rồi nói: "Ở phía xa xa đằng trước kia chính là hang động"
Thật không may là hang động đã bị chặn và đường cũng bị chặn.
Bảo Sơn liếc mắt một cái, nói: "Em muốn đi xem một chút sao?"
Hàng năm bọn họ đều trở về đây để gặp cha mình và dường như mỗi năm khi đi bộ đến đây, họ đều phải dừng lại và nhìn vào hang động, mặc dù họ biết rằng ông ấy không còn tồn tại nữa nhưng đó thực sự là nơi đã thay đổi cuộc đời họ.
"Đi thôi nào"
Cả gia đình cùng nhau đi về phía bên này của hang động. Vào mùa xuân nhiều loài hoa dại đã nở trên sườn núi này, chúng trông thật là xinh đẹp. Tiểu Trôi Nhi liền lập tức đi xuống dưới hái hoa.
"Đúng là đẹp thật đó ạ!"
Bảo Châu ngồi trên tảng đá lớn, cô suy nghĩ về việc bị sói đuổi theo và trốn thoát như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Tiêu Tiểu Nguyên và Tiểu Trôi Nhi tay trong tay cùng nhau đi hái hoa trông rất vui vẻ và hạnh phúc.
"Mẹ ơi, ở đây mọi thứ đều rất tuyệt Bảo Châu: "Đúng vậy, mẹ cũng thích ở đây lắm"
Cô bé chạy những bước chân ngắn về phía Bảo Châu, vẻ mặt làm nũng ôm chầm lấy mẹ: "Tiểu Trôi Nhi là giống mẹ nhất.
Bảo Nhạc nhìn theo hai đứa nhỏ và nói: "Những bông hoa mà hai cháu hái được là để tặng ai thế?
Có tặng cho chú không?"
Cậu bày ra vẻ mặt đẹp trai và bảnh bao nhưng tụi nhỏ đều đã miễn nhiễm cả rồi.
Tiểu Trôi Nhi nghiêm túc nói: "Không phải cho chú đâu ạ, đây là của chị họ, chỉ có con gái mới được nhận hoa thôi ạ."
Bảo Nhạc làm ra vẻ buồn bực: "Vậy là không phải tặng cho chú rồi, chú buồn lắm đó. Ai nói chỉ có con gái mới được nhận hoa cơ chứ, chú đây cũng rất muốn được tặng hoa đó nha.
Cô bé mở to mắt nhìn chú của mình, thầm nghĩ rằng chú đâu phải là một đứa bé đâu chứ, nhưng bởi vì cô nhóc là một đứa trẻ ngoan nên không thể làm cho chú mình buồn.
Cô bé mặt phụng phịu, bàn tay mập mạp vẽ một hình trái tim trên ngực nói: "Tuy rằng Trỗi Nhi không có hoa để cho chú nhưng mà cháu đã gửi cho chú một trái tim rồi nè"
Bảo Nhạc đã bị làm cho sốc mất rồi!
Cậu vô cùng xúc động: "Vẫn là cháu gái bé bỏng nhà chúng ta là tuyệt vời nhất, cháu là người đầu tiên gửi cho chú một trái tim đó nha.
Con của cậu ấy có trưởng thành cũng không giỏi bằng Tiểu Trôi Nhi được.
1064 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận