Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 851: Chương 851

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Bảo Nhạc: "Chị đừng có như vậy mà, em không phải là em trai tốt nhất của chị sao?"
Bảo Châu mỉm cười: "Đương nhiên không phải là em rồi.
Bảo Nhạc: "Chị à, em sai rồi, em không nên chọc chị, quà gì gì đó cũng không thể thiếu phần của em nha... Anh rể à..."
Bảo Nhạc đương nhiên biết Bảo Châu chỉ nói thế thôi nhưng vẫn phụ họa theo cô, quả nhiên thấy chị cậu cong môi cười, Bảo Nhạc cũng bật cười theo, nói: "Chị à, em là em yêu chị nhất đó..."
Bảo Châu: "Hừ!"
Bảo Nhạc: "Chị à..."
Bảo Châu: "Chị sẽ miễn cưỡng cho em chút thể diện đó"
Bảo Nhạc cười nói: "Thể diện lớn luôn nha.
Bảo Châu là như vậy đấy, giận mau cũng hết mau, đương nhiên rồi vì đây cũng không phải là giận thật.
Cô nói: "Phải rồi mẹ đâu? Sao mẹ không đến đón chị?"
Nhắc đến chuyện này thì Bảo Nhạc thở dài một hơi, cậu giải thích: "Chị nghĩ mẹ mình rảnh rỗi lắm hả? Chị không biết đâu, tụi em chỉ còn ở thủ đô có vài ngày nữa thôi nhưng cũng không có cơ hội được gặp mẹ nữa kia kìa, chị có thấy kỳ lạ không?" Bảo Châu: "Có gì đâu mà kỳ lạ chứ? Vốn dĩ mẹ rất bận rộn mà Bảo Châu suy nghĩ cả rồi, bọn họ gặp được cơ hội tốt, nếu mẹ cô theo chân bọn họ thì cũng sẽ gặp được cơ hội tốt giống vậy, chắc chắn sẽ càng có thêm nhiều cơ hội hơn nữa.
Đương nhiên bây giờ cô cũng có rất nhiều cơ hội.
Bảo Châu nói: "À đúng rồi, ông nội cũng ở đây mà phải không?" Mấy ngày nay ông Lỗi và quản gia đều ở thủ đô, điều này thì Bảo Châu biết rất rõ. Bảo Nhạc: "Đúng rồi chị, vì ông Lôi ở đây nên mẹ mới bận rộn như vậy đấy. Mẹ dẫn ông Lôi đi Phan Gia Viên tham quan, dạo gần đây ông có mang sang rất nhiều thứ tốt, ông nói không tính đi đâu mà còn muốn đi Tây An xem thử nữa, em nào dám để ông đi đến đó chứ. Người lớn tuổi như vậy rồi... À đúng rồi anh rể, em phát hiện trạng thái bây giờ của ông tốt hơn trước kia không ít nha. Chân cẳng cũng linh hoạt hơn rồi. Cậu sửa miệng kêu "ông" như vậy thật đúng là biết nghe lời.
Bảo Sơn: "Chắc là tâm trạng đang trở nên tốt hơn nên người cũng có tinh thần hơn.
Cơ mà anh cũng đồng ý với Bảo Nhạc: "Mà tâm trạng có tốt thì đi Tây An xa như vậy cũng không được."
Bọn họ đều không thể dành toàn bộ thời gian để dẫn ông đi tham quan, nếu sắp xếp người cùng đi thì Bảo Sơn lại không yên tâm, người khác thì không sao cả nhưng ông của anh thì không được, ông đã lớn tuổi rồi, trước đó còn trúng gió một lần nên Bảo Sơn thật sự không dám làm liều.
"Chờ anh về anh sẽ khuyên nhủ ông"
Xe chạy tới nhà vừa đúng lúc gặp xe của Thích Ngọc Tú, Bảo Châu xuống xe đã chạy ngay tới bên cạnh Thích Ngọc Tú: "Mẹ à, con đã về rồi đây?
Mặc kệ cho cô đã lớn bằng đấy tuổi rồi nhưng ở trước mặt mẹ thì cô vẫn chỉ là cô con gái nhỏ.
Bảo Châu vui vẻ ôm Thích Ngọc Tú, nói: "Mẹ ơi con nhớ mẹ muốn chết đi sống lại luôn đó.
Thích Ngọc Tú cũng bật cười, sau đó ôm chầm lấy cô: "Chúng ta mau đi vào nhà thôi, bên ngoài này trời lạnh lắm"
Mọi người đi cạnh bên nhau, bọn họ vội kéo nhau vào nhà, mấy năm nay nhà bọn họ vẫn luôn ở đây, năm trước nhà hàng xóm cách vách đã xuất ngoại, bọn họ quyết định mua luôn nhà ở bên cạnh, hai cái nhà sát bên nhau có cửa nhỏ thông qua ở giữa, nơi này ngày càng trở nên rộng rãi hơn.
Mọi người cuối cùng cũng vào đến nhà, Bảo Châu lập tức bò lên trên giường đất, cô nằm im bất động ngay tại chỗ mà cảm khái: "Về nhà vẫn là tốt nhất.
Bảo Châu không phải là lười biếng, Bảo Sơn cũng không thích đi ra ngoài cho lắm. Lúc hai người được nghỉ phép, bọn họ thường thấy cảm giác ra ngoài thật sự rất tốt, nhưng sau khi về đến nhà, bước đi trên con đường quen thuộc thì lại cảm thấy thật sự muốn về nhà hơn bao giờ hết, đúng là đi chỗ nào cũng không bằng về nhà.
Hai người đều nằm bẹp ra trông rất lười biếng, Bảo Sơn lúc này mới nhớ ra và hỏi: "À, ông nội đâu rồi hả mẹ?"
Thích Ngọc Tú cười: "Ông ấy gặp người quen cũ ở Phan Gia Viên nên muốn ở lại một chút rồi mới ve."
Bảo Sơn cảm khái: "Như vậy xem ra con cũng không phải là quan trọng nhất rồi.
Bảo Châu bật cười thành tiếng, nói: "Anh xem đi, chỉ có ở chỗ em thì anh mới có thể là người quan trọng nhất thế giới đó nha."
Bảo Sơn cười hạnh phúc.
Thích Ngọc Tú: "
Đứa con gái này lại mở miệng nói lừa Bảo Sơn rồi.
Cơ mà người này cũng vui khi bị lừa nên Thích Ngọc Tú cũng không nói nhiều lời làm gì.
"Anh Bảo Sơn, chân em tê hết cả rồi..." Bảo Châu lại bắt đầu làm nũng, Bảo Sơn lập tức đến ngồi bên cạnh: "Anh massage cho em một chút đi, do ngồi máy bay thời gian quá dài đó, người cũng bị hành luôn, nếu không thì cũng không đến mức này." Bảo Nhạc thấy anh rể nhà cậu massage rất có bài bản, cậu khẽ "ồ" một tiếng, chủ động hỏi: "Chị à, cơm chiều chị có muốn ăn gì không nào?"
Bảo Châu có người massage đến mơ màng sắp ngủ thiếp đi, đột nhiên bị điểm danh, cô lập tức tỉnh cả người, vội nói: "Có chứ, đương nhiên là chị muốn ăn rất nhiều thứ. Mọi người không biết đầu, khi mà đi ra ngoài thì lúc đầu thấy khá ổn, nhưng chỉ được mấy ngày là lại nhớ đồ ăn nhà làm rồi..."
1081 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận